Hầu hết ai cũng nhìn ra có một vị tu sĩ đang đột phá Kim Đan.
Ngay sau đó, Lý Phàm xuất hiện, báo ra thân phận thành viên tu sửa trận pháp của Vạn Tiên Minh.
Những tu sĩ này thấy có người hộ pháp, lại còn là thành viên trong biên chế của Vạn Tiên Minh, vì thế nhao nhao bỏ qua ý xấu trong đầu, lựa chọn rời đi.
Trong khi đó, cũng có vài tu sĩ chưa từ bỏ ý định, lòng mang ý xấu âm thầm ẩn núp, đa phần những người này đều là tán tu vô danh có thực lực dưới Kim Đan cảnh.
Lý Phàm không hề khách khí phát động thần thông "Phược Trùng", bắt lấy bọn họ ném ra thật xa.
Trải qua ba ngày như thế, động tĩnh có chút đồ sộ này cũng bắt đầu giảm bớt.
Tiếng tim đập nhỏ dần.
Tiếng hít thở yếu đi.
Lực lượng của địa mạch và sơn hà từ từ thu liễm.
Cảm giác "sống lại" cũng dần biến mất.
Một luồng năng lượng khó hiểu che lấp tất cả dị tượng lại, khiến người ngoài khó phát hiện.
Nếu không phải quan sát từ đầu tới cuối, được nhìn thấy hết thảy mọi biến hóa và phân tích tỉ mỉ từ góc nhìn trên cao thì e rằng Lý Phàm cũng không thể cảm nhận được biến hoá này.
Lý Phàm thấy biển sâu bên dưới tựa như một con hung thú viễn cổ có thể xông ra cắn người bất kỳ lúc nào.
Thi thoảng lại có từng cơn rung động khó tả dâng lên trong lòng hắn.
"Ẩn Uyên chi pháp..."
"Tuyệt diệu!"
"Ba pháp đã xong, xem ra Hà đạo hữu sắp hoàn thành kết đan."