"Nếu cứ tiếp tục như thế này, e rằng tu vi của ta sẽ không thể tăng tiến, dậm chân mãi ở Trúc Cơ Kỳ, không còn tiền đồ gì nữa mất!"
Nói xong, hắn tóm chặt lấy tay của Phương Dương, bày ra dáng vẻ tuyệt đối sẽ không buông tay.
Sắc mặt Phương Dương đỏ bừng, nhưng y lại không thể nổi giận.
Y đành hạ giọng nói: "Tiểu tử, ta nói thật cho ngươi biết vậy. Mặc dù không rõ rốt cuộc có chuyện gì xảy ta với ngươi, nhưng ta có thể cảm nhận được rõ ràng, ngươi đã chọc phải một tồn tại mình không nên dây vào."
"Tầng thứ quá cao, đã không thuộc phạm vi một tu sĩ Nguyên Anh bé nhỏ như ta có thể giải quyết nữa rồi."
"Dù có cách giải quyết thì ta cũng sẽ không ra tay giúp ngươi."
"Nói trắng ra, sự bất thường trên người ngươi tương đương với ấn ký của đối phương. Nếu vội vàng xóa bỏ thì nhất định sẽ thu hút sự chú ý của đối phương."...
Phương Dương chỉ nói đến đây rồi không nói thêm nữa.
Trái tim Lý Phàm chùng xuống, hắn không ngờ chuyện này còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng của mình.
"Tiền bối có biện pháp gì giải quyết không? Nếu có thể thoát khỏi kiếp nạn này, ngày sau ta nhất định sẽ báo đáp!" Lý Phàm nghiêm túc nói.
Phương Dương lại quan sát Lý Phàm một lượt, trầm ngâm trong chốc lát, rồi mới trả lời: "Ngươi tìm một tiểu thế giới hẻo lánh nào đó rồi đi vào đó tu luyện một công pháp thanh tẩy, luyện tầm hơn mười năm, nói không chừng sẽ có thể thoát khỏi nó."