Toàn bộ người của cả một châu đều bị bất ngờ nuốt mất mười năm thời gian.
Có lẽ, lúc đó người trong châu Nguyên Đạo đều không hay biết gì.
Nhưng khi giao lưu với những tu sĩ ở châu khác, liệu họ có nhận ra chỗ nào không đúng không?
Trong mười năm châu Nguyên Đạo bị nuốt mất, người ngoài châu nhìn thấy điều gì?
Lượng tin tức trong Huyền Thiên kính mênh mông cuồn cuộn, chắc hẳn sẽ có những manh mối liên quan đến điều này chứ nhỉ?
Lý Phàm mất nửa ngày trời để xác nhận điều này.
Không có.
Lý Phàm không khỏi cảm thán: "Tất cả những gì ngươi có thể nhìn thấy thì đều là thứ muốn ngươi thấy."
"Nếu không muốn để ngươi nhìn thấy thì tất cả đều biến mất sạch sẽ."
Lý Phàm khẽ lắc đầu, từ bỏ ý định ban nãy.
Hắn quyết định tập trung vào việc tìm kiếm lịch sử của châu Nguyên Đạo.
"Khảo cổ di tích Thiên Đô", "Nguyên Đạo? Đạo Nguyên? Luận về quan hệ giữa châu Nguyên Đạo và vùng đất Đạo Nguyên thời thượng cổ", "Bàn luận về truyền thừa của Đại pháp sư Thiên Đô"...
Lý Phàm kiên nhẫn ngồi đọc từng cuốn sách nổi tiếng.
Mà những cuốn sách viết về châu Nguyên Đạo này hầu hết đều xoay quanh một từ khóa.
Thiên Đô.
"Cội nguồn Đạo pháp, đứng đầu các giáo..."
"Khẩu khí lớn thật đấy."
Lý Phàm không khỏi nói thầm: "Lẽ nào Thiên Đô này là một trong mười đại tiên tông thời thượng cổ?"
Theo những gì hậu nhân nghiên cứu được, thời thượng cổ, "Thiên Đô" lơ lửng trên chín tầng trời cao, nhìn xuống tất cả chúng sinh ở Huyền Hoàng giới bên dưới.