Hà Hân Hân đang định hỏi thì bị Hà Chính Hạo kéo lại, khẽ lắc đầu.
Nỗi sợ hãi cứ lởn vởn trong lòng hắn, mãi không biến mất.
Dù gì Lý Phàm cũng đã từng trải qua quá nhiều tình cảnh nguy hiểm thập tử nhất sinh, đây chẳng qua chỉ là một mối đe dọa không đến nỗi chết người trong quá khứ mà thôi, thế nên hắn dần dần làm dịu nỗi sợ hãi trong lòng mình xuống.
Lý Phàm cẩn thận cân nhắc và phân tích mọi chuyện.
Chẳng mấy chốc, hắn đã nhận ra hiện tượng không hợp lý của vụ việc lần này.
Lý Phàm nghiêm túc hỏi Hà Chính Hạo: "Hà đạo hữu, không biết thuật thôi diễn của Hân Hân có lai lịch ra sao? Liệu có thể tiết lộ một chút được không?"
Nói là dò hỏi, nhưng ánh mắt của hắn lại không cho phép y từ chối.
Hà Chính Hạo do dự một lúc, không thể không giải thích: "Thuật thôi diễn của tiểu nữ có tên là "Đạo Võng Thiên La"."
"Nó là thuật thôi diễn được sáng tạo riêng cho kỳ vật cộng sinh là "Đạo Văn La Bàn"."
"Phẩm chất cụ thể của kỳ vật này, có thể xem như một nửa kỳ vật thiên chi."
Nói đến đây, Hà Chính Hạo không khỏi tỏ ra vẻ đắc ý ra mặt.
"Kỳ vật cộng sinh?" Lý Phàm khẽ rục rịch trong lòng.
Trong "Kỳ vật luận" cũng có ghi chép có liên quan.
Có một vài tu sĩ, từ khi mới lọt lòng, đã có kỳ vật thiên địa đi kèm.
Những kỳ vật này đều có điểm bất phàm, cực kỳ phù hợp với bản thân tu sĩ.
Có điều, tình huống này rất hiếm gặp, cũng chỉ được nhắc đến qua đúng một câu trong sách chứ không hề có bất kỳ miêu tả cụ thể nào.