"Xem ra Hà Chính Hạo không nói khoác, thủ đoạn như thế quả thật bất phàm. Không biết nàng tu hành loại công pháp gì."
Có điều trong tu tiên giới này, công pháp tu hành của tu sĩ là vấn đề rất riêng tư, Lý Phàm sẽ không tuỳ tiện hỏi.
Chẳng qua, hắn cũng phối hợp với lời của Hà Chính Hạo, tỏ vẻ kinh ngạc và khó tin, hỏi: "Ta chỉ nghe nói thiên ý khó đoán, thật không ngờ Hân Hân vậy mà có thể che chắn thiên cơ? Thật sự huyền diệu đến thế?"
"Còn có thể giả sao, tỉ lệ chuẩn xác cũng khá là cao..."
Hà Chính Hạo khựng lại, nói: "Tuy nhiên, cũng có lúc dự đoán sai."
Y bỗng ngoái đầu nhìn Hà Hân Hân, vừa cười vừa nói: "Mới đây, nha đầu này đang tu luyện bỗng sinh ra dự cảm trong lòng, nói ta không lâu sau sẽ mất mạng."
"Thế là nàng vô cùng lo lắng trong lòng, mới không ngại vạn dặm đường xa mà đến biển Tùng Vân này, cảnh báo ta phải cẩn trọng nhiều hơn, tiện đường thăm hỏi ta luôn."
"Ha ha, ta suốt ngày ở trong Sơn Xuyên Tinh Đấu Đại Trận chuyên tâm tu luyện, sao có thể có nguy cơ mất mạng cơ chứ."
Hà Chính Hạo cười cười, không cho là đúng.
Hân Hân ở bên cạnh nghe thế, chau mày nói khẽ: "Chuyện này nhắc tới cũng kỳ, cảm ứng lúc trước nhất quyết không sai đâu."
"Nhưng sau khi đến đây, cháu dự đoán cho phụ thân lần nữa thì nguy cơ trí mạng này không hiểu sao lại biến mất."