Lý Phàm sờ cằm, đứng dậy rời khỏi Thiên Huyền Kính, đi thẳng đến quảng trường truyền pháp.
Ngay lúc sắp đi đến trước truyền tống trận của đảo Lưu Ly, lúc này Hà Chính Hạo mới chậm rãi trả lời lại: "Hửm? Lý Phàm đạo hữu tìm ta là có chuyện gì à?"
"Ta còn có thể đi đâu, đương nhiên là ở đảo Lưu Ly."
Lý Phàm dừng bước chân lại: "Ha ha, vậy thì đúng lúc lắm. Đã lâu không thấy, vừa lúc đi tìm ngươi trực tiếp ôn chuyện."
Hà Chính Hạo lập tức trả lời tin tức, dường như giọng điệu hơi lo sợ.
"Không bằng hẹn hôm khác? Ta có khách đến thăm nên không tiện cho lắm..."
Lý Phàm khẽ mỉm cười, không hề để ý đề nghị của Hà Chính Hạo, trực tiếp khởi động truyền tống trận.
Hắn lại muốn xem thử Hà Chính Hạo đã dùng thủ đoạn gì mà có thể chặn Sát Cơ Vô Tướng.
Sau một lát, Lý Phàm gặp được Hà Chính Hạo có vẻ mặt hơi xấu hổ và ân hận.
Chỉ là lúc này sự chú ý của hắn lại tập trung trên người một người khác đang ở đây.
Là một vị thiếu nữ nhìn qua chỉ mười sáu mười bảy tuổi.
Dáng người cao gầy, khuôn mặt xinh đẹp.
Lúc này nàng đang quan sát Lý Phàm đột nhiên xuất hiện, trong đôi mắt tràn đầy tò mò.
"Đây là?"
"Đây là?"
Lý Phàm và thiếu nữ đồng thanh hỏi.
Hà Chính Hạo ho nhẹ, rất bình tĩnh che trước người thiếu nữ, ngăn chặn ánh mắt của Lý Phàm.
"Ha ha ha, đạo hữu thật sự nhanh chóng quyết đoán, nói đến là đến!"