Diệp Phi Bằng cau mày, cẩn thận nhớ lại từng li từng tí từ lúc mình trọng sinh đến nay.
Cố gắng tìm kiếm nguyên do gây ra thay đổi khác thường.
Đáng tiếc là bất luận hắn có suy nghĩ nát óc như thế nào thì cũng không nghĩ ra được gì dù chỉ là một lời giải thích miễn cưỡng hợp lý.
Một lúc lâu sau, cuối cùng hắn chán nản bỏ cuộc.
"Dù sao đi nữa, tương lai trong trí nhớ đã trở nên không chính xác."
"Chỉ có thể xem như tham khảo, không thể tin hoàn toàn."
"Vậy thì chuyện ta cần phải quan tâm nhất là rốt cuộc Xích Viêm đốt biển vẫn sẽ xảy ra hay không? Còn có rốt cuộc các vị Hóa Thần hợp lại giết Xích Viêm có thể diễn ra đúng hạn hay không?"
Tên mập dốc hết toàn lực, tiến hành thôi diễn đại khái.
Một lúc sau, hắn rút ra kết luận.
"Có lẽ là Xích Viêm đốt biển vẫn sẽ xảy ra."
"Nhưng kiếp trước các vị Hóa Thần của biển Tùng Vân hợp tác với nhau, rất có thể là bởi vì Trương Hạo Ba báo việc này sớm cho đảo Vạn Tiên."
"Ngự Phong Lăng Vạn Tiên đối mặt tiên quân Hóa Thần..."
Diệp Phi Bằng sợ run cả người, mặt lộ vẻ khó xử.
"Ta không làm được!"
"Ta nghĩ lại xem, lúc ấy những người ra tay bao vây và tấn công chỉ có hai tu sĩ bản thổ từ đảo Vạn Tiên, còn lại đều là chiến lực được mời đến tạm thời."
"Nếu chỉ có hai người, bất ngờ đối mặt với Xích Viêm..."
Sắc mặt tên mập trắng nhợt.
"Hoàn toàn không thể ngang tài ngang sức."
"Vậy chẳng phải có nghĩa là mọi tính toán của ta cũng chỉ hoàn toàn vô ích à?"