Sau khi hoàn tất thử nghiệm sự biến đổi của độn pháp tự thân thì Diệp Phi Bằng lại bắt đầu vui vẻ thử lĩnh ngộ cái khác.
Phong nhận, phong lao, phong bạo...
Sau khi xen lẫn chân ý của Thanh Phong thì hắn còn xa lắm mới có thể đạt được cường độ bản thân Thanh Phong.
Nhưng so sánh với uy năng các pháp thuật bình thường thì sức mạnh cũng đã tăng lên về mặt chất.
Trong mắt Lý Phàm, biểu hiện cụ thể là khi Diệp Phi Bằng lúc này đang ở cảnh giới Luyện Khí kỳ mà thi triển ra những pháp thuật này thì lực phá hoại gần như đã đạt tới Trúc Cơ trung kỳ.
Tuy nhiên, chân ý của Thanh Phong này cũng giống như lúc trước Trương Hạo Ba lĩnh ngộ kiếm ý Thiên Sát vậy.
Khó mà nói được ai mạnh ai yếu.
Nếu Lý Phàm lựa chọn thì hắn vẫn sẽ chọn kiếm ý Thiên Sát.
Xét cho cùng, về khả năng sát thương thì Thanh Phong vẫn yếu hơn kiếm Thiên Sát không chỉ một bậc.
Mặc khác, Lý Phàm hành động cẩn thận và hầu như không động thủ với người khác.
Nhưng một khi hắn động thủ thì chắc chắn sẽ tơi vào cục diện "Không phải ngươi chết thì là ta vong".
Cho nên, Kiếm ý Thiên Sát thích hợp hơn chân ý Thanh Phong rất nhiều...
Sau khi diễn luyện xong và có sức mạnh tăng vọt, Diệp Phi Bằng không có quay trở lại đảo hoang để diễu võ giương oai.
Mà hắn lại lặng lẽ quay trở lại chỗ không gian thần bí kia.
Sau khi chờ đợi một khoảng thời gian, hắn lại theo sát tia sáng xanh yếu ớt khác và nuốt chửng lần nữa.