Với vẻ mặt không vui, Diệp Phi Bằng tránh mọi người và một mình đến bờ biển, nhìn biển rộng mênh mông và thầm tính toán nhỏ.
"Khỉ gió, nếu cứ tiếp tục thế này thì đừng nói là Tiêu Hằng mà ngay cả Tô tiểu muội cũng sẽ mạnh hơn ta."
"Còn có cả Trương Hạo Ba đó nữa."
"Hắn không hổ là nhân vật Hợp Đạo kiếp trước, vốn cho rằng sau khi bị ta chiếm lấy khí vận thì hắn sẽ trở thành một phàm nhân."
"Không ngờ rằng lúc đó tiếp cận hắn lại thu hút sự chú ý của lão đầu lâu bất tử để hắn lại lần nữa bước vào con đường tu tiên."
"Hừ, sớm biết như vậy thì lúc trước ta nên ác độc hơn chút, trực tiếp làm thịt hắn luôn."
"Cũng không cần đến bây giờ trong lòng lại cảm thấy dao động không thể kiểm soát mỗi khi nhìn thấy hắn ta."
"Có điều, cũng may kiếp này ngươi không có duyên với bảo bối này rồi."
Diệp Phi Bằng vô thức đưa tay lên sờ ngực mình.
Ở đó, một giọt nước trong suốt màu lam nhạt đang không ngừng trợ giúp hắn hấp thụ linh lực thuộc tính nước tinh khiết xung quanh và nâng cao tu vi của hắn.
Đương nhiên, Diệp Phi Bằng biết giọt nước màu xanh này chính là Thiên Hải châu.
Kiếp trước nhờ sự trợ giúp của nó mà Trương Hạo Ba đã có thể từ Kim Đan kỳ giết được Xích Viêm và thành công lên Hợp Đạo kỳ.
Kiếp này Diệp Phi Bằng bắt chước Trương Hạo Ba, hắn không ngừng truy đuổi hóa giải nạn bão và cố gắng thu hút sự chú ý của biển Tùng Vân.