"Lòng dạ đàn bà! Nếu như thả hắn ra ngoài, hắn rêu rao khắp nơi rằng chúng ta cưỡng ép chiếm lấy động phủ của hắn thì làm sao bây giờ."
"Hơn nữa, sáu tuổi Trúc Cơ, thiên phú tu hành có chút dọa người. Chờ thêm mấy năm, hắn thành Kim Đan, thậm chí Nguyên Anh, quay lại tìm chúng ta báo thù..."
"Lục đệ nói có lý, trực tiếp giết hắn đi!"
"Thế nhưng thập đại tiên tông liên thủ tuyên bố lệnh cấm giết người, ra lệnh cho chúng ta nghỉ ngơi lấy lại sức, cấm chỉ sát phạt. Nếu như bị người khác phát hiện, nói không chừng sẽ bị bắt tới cưỡng chế lai giống..."
Một lời nói khiến cho sắc mặt mọi người trắng bệch, ánh mắt hung ác ban đầu cũng trở nên hoảng loạn.
Cuối cùng vẫn là thủ lĩnh đưa ra quyết định.
"Việc đã đến nước này, không thể lại lui ra ngoài. Cũng chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ nho nhỏ mà thôi, nếu là tu vi Kim Đan, ta còn có chút cố kỵ ít nhiều."
"Tu sĩ Trúc Cơ, ngay cả pháo hôi cũng không được tính, giết thì giết."
"Coi như tiên tông biết, tất nhiên cũng sẽ không thật sự làm gì chúng ta!"
"Động thủ!"
Lão đại ra lệnh, mình lại không nhúc nhích tí nào.
Năm tu sĩ Trúc Cơ kia liếc nhìn lẫn nhau.
Rơi vào đường cùng, cũng không thể chống lại, đành phải lấy ra pháp khí của mình, đánh về phía Lý Phàm.
"Tuy nói thực lực đúng là chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng từ đầu đến cuối một câu đều không hỏi qua ý kiến của ta."
"Có phải quá xem thường người khác hay không..."
Trong mắt Lý Phàm lóe lên một tia sát khí rồi biến mất.