"Vâng, sư phụ." Liên Thường nức nở nói.
Âm thanh từ từ đi xa.
Lý Phàm lần nữa lâm vào mê man...
"Thiên Dương, Thiên Dương!"
"Nên uống thuốc rồi. Dược liệu gần đây đều do những đại tông môn kia phát ra. So với những thứ trước đó ngươi ăn thì chất lượng cao hơn không ít."
"Tin rằng không bao lâu nữa ngươi có thể khỏi hẳn nha."
Tam sư huynh trong ấn tượng luôn luôn trầm mặc ít nói đột nhiên lắm lời hơn rất nhiều.
Vừa đút Thiên Dương uống thuốc, vừa kể cho Thiên Dương nghe chút truyền thuyết lý thú ít ai biết đến của Tu Tiên giới.
"Tam sư huynh, sư phụ và Đại sư huynh, Nhị sư huynh, có phải bọn họ sẽ không trở về nữa không?" Lý Phàm chợt hỏi.
Động tác của Liên Thường chợt cứng đờ.
Sau một lúc lâu, miễn cưỡng cười nói: "Sư đệ, đừng suy nghĩ nhiều. Dưỡng bệnh quan trọng."
"Sư phụ, lão nhân gia hắn nhất định sẽ trở về."
"Nhất định sẽ."
Liên Thường lại lặp lại câu nói này một lần, càng giống như đang tự thuyết phục chính mình.
Lý Phàm gật gật đầu.
Uống chén thuốc vào, trong bụng bùng lên một đám lửa nóng.
Đúng là dễ chịu hơn rất nhiều.
Cảm giác mệt mỏi chạy lên não, Lý Phàm lại lần nữa khống chế không nổi, chìm vào giấc ngủ.
"Ầm!"
"Ầm!"
Lý Phàm tỉnh lại lần tiếp theo là do bị âm thanh đánh nhau đánh thức.
Giọng của Tam sư huynh từ xa truyền đến: "Mỗi lần đều nói là trận chiến cuối cùng, thời khắc mấu chốt."