Trong sân nhất thời rời vào sự yên tĩnh lúng túng.
Một giọng nói bất cần đời vang lên phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
"Để ta đi. Ai bảo ta là đại sư huynh chứ."
"Vừa hay cũng để cho những tên man rợ đó xem thật kỹ kiếm của ta có sắc bén hay không."
"Tư Tinh..." Sư phụ thở dài, vỗ bả vai đại sư huynh.
Đại sư huynh đi đến bên giường, quan sát Thiên Dương đang bị Lý Phàm nhập thân.
Qua rất lâu mới mới mở miệng nói: "Ai, đáng tiếc đợi không được tiểu sư đệ tỉnh lại để tạm biệt hắn."
Lý Phàm rung đội trong lòng, đang muốn mở to mắt nói chuyện, lại đột nhiên cảm giác được cảm giác mệt mỏi kéo đến trong người.
Ngăn cản không nổi, lại mờ mịt thiếp đi đi.
Không biết qua bao lâu, Lý Phàm lần nữa tỉnh lại.
Lần này tinh thần tốt lên rất nhiều, ít nhất cũng có thể miễn cưỡng xuống giường đi lại.
"Sư phụ! Sư phụ!"
Bốn phía yên tĩnh, không thấy một bóng người.
Sau đó Lý Phàm nhỏ giọng kêu lên.
"Thiên Dương sư đệ, ngươi đã tỉnh?" Một nam tử áo trắng nghe tiếng chạy tới.
Tóc hỗn loạn, trong mắt phủ đầy tơ máu.
"Nhị sư huynh, ngươi đây là thế nào?"
"Sư phụ, đại sư huynh, tam sư huynh bọn họ đâu? Sao lại không thấy?" Lý Phàm không khỏi hỏi.
Lăng Tiếu lộ ra nụ cười miễn cưỡng: "Không có việc gì, đều trong đại sảnh bàn chuyện đấy."
"Chuyện là, ngươi nhìn khôi lỗi cơ quan ta đã đồng ý tặng cho ngươi nè. Thế mà tốn một mớ tiền của ta mới đổi với người khác được đấy." Hắn lấy ra một khôi lỗi hình người bé nhỏ đưa tới.