"Tên mập, chuyện kiểu này lần sau cũng đừng gọi ta nữa. Ta còn muốn sống thêm mấy năm." Tiêu Hằng nhìn Diệp Phi Bằng, chậm rãi nói.
Diệp Phi Bằng cũng làm ra vẻ như cha mẹ chết, bị đả kích lớn.
"Tiểu gia ta vất vả mới có can đảm kéo thắt lưng quần vọt vào."
"Thế nhưng cơ duyên gì cũng không tìm được."
"Ngài dù sao cũng là một đại lão Hóa Thần, sao lại khó coi tới vậy chứ."
Tên mập nhỏ nhìn phía khôi lỗi Thiên Dương đang gào thét nơi xa, than thở nói.
"Ngươi thật sự chẳng tìm được gì hả?" Tiêu Hằng có chút không tin.
Diệp Phi Bằng nhất thời khó thở nói: "Tiểu tử ngươi đã là lúc nào rồi mà lời ta nói ngươi còn không tin."
"Với lại ta lừa ngươi làm gì."
Ngay sau đó cầm giới chỉ trữ vật trong tay ném tới: "Ngươi tự mình xem, ta đã nghèo thành ra thế này, trên người cũng không có chỗ nào giấu đồ hết."
Đồng thời phàn nàn: "Trong động phủ kia thật sự trống không. Ngoại trừ một bộ xương đứa nhỏ ra thì không có gì cả."
"Ta tìm tới tìm lui mấy lần, kết quả đều như thế."
"Ngươi lại còn ở bên ngoài la to, cộng thêm khôi lỗi Thiên Dương sắp xuất hiện. Dựa theo châm ngôn không ra về tay không của mình, ta sau khi tiện tay lấy bộ xương kia đi thì cuống quít trốn thoát."
"Haizz, bận rộn hồi lâu chỉ lấy được bộ xương khô. Đúng là mẹ nó xúi quẩy!"
Tiêu Hằng quét mắt một vòng giới chỉ trữ vật xong, cũng có vẻ mặt ghét bỏ: "Không tìm được bảo bối coi như xong, còn mang theo bộ xương khô này ra làm gì."