"Cũng không chắc người khác không tin."
"Về phần lừa người, ha ha..." Đột nhiên Lý Phàm cười lạnh nói.
"Thứ gọi là buôn bán, không phải là ngươi mua ta bán, ngươi tình ta nguyện sao. Còn nữa, Dược Vương đỉnh thật này sẽ trở lại, cũng chưa chắc là tin giả đâu!"
"Ngày xưa, Dược Vương đỉnh thật bay đi, đúng là có một phần xác suất sẽ trở lại Huyền Hoàng giới. Chỉ là xác suất này gần như là bằng không. Nhưng chủ cần không phải là không, thì theo thời gian, chuyện này nhất định sẽ xảy ra."
"Về phần bao nhiêu kiếp, đến lúc đó Huyền Hoàng giới còn hay không..."
"Đó lại là một chuyện khác rồi."
Lời nói của Lý Phàm, khiến tâm thần Tiêu Tu Viễn chấn động.
Tư tưởng cùng giá trị quan trong lời nói, khác một trời một vực với 'Đạo làm thương nhân' hắn tuân thủ từ trước tới giờ.
Thiên Tôn làm chứng, Tiêu Tu Viễn hắn làm ăn, tuy thi thoảng sẽ tham chút lợi nhỏ. Nhưng chưa từng gióng trống khua chiêng, quang minh chính đại tiến hành quảng bá dối trá như vậy.
Thiên Lý đường, từ trước tới nay lấy trung thực làm gốc.
Nhưng trong lòng Tiêu Tu Viễn lại mơ hồ cảm thấy, những lời này của Lý Phàm, nói rất có đạo lý.
Những năm gần đây, quy mô làm ăn của Thiên Lý đường, đã sớm bị hạn chế, đạt tới bình cảnh. Cũng vì thế mà 'Vạn Thiên Khôi Lỗi Đạo' của hắn chậm chạp không thể đột phá.
"Suy một ra ba, loại thủ đoạn này không chỉ có tác dụng với tiểu Dược Vương đỉnh. Phàm là hàng hóa trong thiên hạ, đều có thể làm như vậy. Đến lúc đó..." Tiêu Tu Viễn mặc sức tưởng tượng một phen, lập tức kích động giống như linh hồn cũng muốn run rẩy.