Chỉ có Lý Phàm khẽ động trong lòng, hỏi: "Trương đại sư, đảo Hải Thông này theo ta nhớ hình như là vùng sát biên giới phía Bắc của biển Tùng Vân, gần sát với châu Ung Lương."
"Đột nhiên bị người tập kích..."
"Không lẽ là, là đám người Ngũ Lão hội giở trò quỷ?"
Trương Chí Lương gật đầu: "Chính là một vị tu sĩ Nguyên Anh của Ngũ Lão hội ra tay phá."
"Chỉ là chuyện này Vạn Tiên Minh là chúng ta lại đuối lý, vậy nên không thể làm gì khác hơn là phải thừa nhận."
Lý Phàm ngạc nhiên nói: "Chúng ta đuối lý? Tại sao?"
Trương Chí Lương có chút bất đắc dĩ nói: "Còn không phải nhờ Giang Chính Tịch của Diễn Võ đường kia sao."
"Nói là vì truy đuổi tên lừa đảo nào đó, một đường đuổi thẳng tới châu Ung Lương."
"Kết quả không tìm được người, lại còn bị người Ngũ Lão hội phát hiện."
"Giang Chính Tịch và Đô Hưng Xương, bản lĩnh hai người này cũng không tầm thường."
"Hai người liên thủ, có thể trốn thoát khỏi vòng vây của một gã Nguyên Anh và năm, sáu tên Kim Đan."
Lý Phàm nghe đến đó, không khỏi ngạc nhiên nói: "Vãn bối từng cùng làm nhiệm vụ với Giang Chính Tịch này. Nếu như ta nhớ không nhầm, tu vi hai người này cùng lắm chỉ là Kim Đan trung kỳ. Sao có thể chạy trốn dưới sự đuổi giết của tu sĩ Nguyên Anh cùng với nhiều Kim Đan như vậy?"
Ánh mắt Trương Chí Lương híp lại, chậm rãi giải thích: "Tuy hai người này chỉ là Kim Đan trung kỳ, nhưng tâm ý tương thông lẫn nhau, phối hợp chặt chẽ. Rất am hiểu kỹ thuật đánh hội đồng."