"Thời gian này thường được gọi là thời đại Phế Thổ."
"Khi đó, số lượng tu sĩ giảm đến mức thấp nhất. Những tu sĩ còn sống sót trong kiếp nạn đều là những kẻ độc hành chân chính. Cô đơn lẻ bóng, không tin tưởng bất kỳ ai khác ngoại trừ bản thân mình."
"Các tu sĩ sống ẩn thân ở nơi hoang dã, thám hiểm các phế tích để tìm kiếm cơ duyên."
"Nhưng sức lực một người có hạn, lúc tìm thấy được nhiều công pháp nhưng lại chẳng thể tu hành. Vào lúc này bọn họ đương nhiên sẽ nghĩ đến lấy công pháp đi trao đổi lấy vật hữu dụng với những tu sĩ khác."
"Nhưng ở niên đại đó, sự tin tưởng giữa những tu sĩ với nhau đã gần như bằng không. Muốn thành công giao dịch cần một thương hội trung gian được tất cả mọi người tin tưởng là điều không thể thiếu."
"Thương hội Vạn Pháp cũng là một trong những thương hội trung gian thế này. Cũng là tổ chức duy nhất vẫn còn tồn tại được sau sự thành lập của Vạn Tiên Minh và Ngũ Lão hội."
"Thời đại phế thổ, số lượng tu sĩ thưa thớt. Mà công pháp lại không thiếu. Thường thì trên người một tu sĩ có mang theo mấy quyển công pháp của bản thân hoặc cướp được, hoặc cũng có thể là lấy được từ kỳ ngộ."
"Thương hội Vạn Pháp cũng vào chính lúc đó trắng trợn thu vào số lượng công pháp khó mà tưởng tượng được. Đây cũng là nguyên nhân nó có thể sừng sững ngàn năm không ngã, vẫn còn trường tồn đến bây giờ."
Tiêu Tu Viễn từ từ nói ra chân tướng về thương hội Vạn Pháp.