"Có lẽ là do tu sĩ trốn thoát lúc đó để lại ảnh hưởng..."
Suy nghĩ một lúc, Lý Phàm cất giọc giản đi và từ từ thu lại những suy nghĩ lung tung.
"Hóa Đạo Thạch đã tới tay ta nhưng làm thế nào để sử dụng đây? Y Hành không có lưu lại bí thuật "Hóa Đạo Thần Nhất".
Vì lý do bảo mật nên Lý Phàm không hỏi Tiêu Tu Viễn.
Nhưng hắn vẫn tìm kiếm trong Thiên Huyền Kính.
Quả đúng như dự đoán, tuy nó là bí thuật tông môn Thượng cổ nhưng mấu chốt của bí thuật này ở chỗ Hóa Đạo Thạch chứ không phải bản thân của thuật pháp.
Không có Hóa Đạo Thạch thì "Hóa Đạo Thần Nhất" căn bản không dùng được.
Tu Tiên giới đã trải qua nhiều năm phát triển nên phương pháp sử dụng Hóa Đạo Thạch cũng không phải chỉ có mỗi một phương pháp "Hóa Đạo Thần Nhất" này.
Cộng thêm bí thuật này không có hạn chế đồng tu nên giá cả cũng tự nhiên cao hơn rất nhiều.
Lý Phàm chỉ tốn ba vạn điểm độ cống hiến tương đương với giá cả của một môn công pháp Kim Đan.
Sau khi Lý Phàm ký tên trên thương khế giữ bí mật thì hắn liền học được bí thuật.
"Dĩ thần xúc chi, dĩ toán dung chi."
"Vật ngã tương hợp, hóa đạo thần nhất."
Lý Phàm đặt Hóa Đạo Thạch màu xanh thẫm vào giữa hai lông mày.
Vận hành bí pháp và từ từ tiến hành tu hành.
Sự dung hợp giữa tâm thần và Hóa Đạo Thạch là một quá trình chậm chạp.
Thời gian lặng lẽ trôi qua trong quá trình Lý Phàm tu hành bí thuật.
Chớp mắt đã đến năm thứ 11 Miêu Định, thời điểm Vân Thủy Thiên Cung mở ra.