"Giá cả thảo dược sụt giảm nên đương nhiên sẽ không có ai đi mua một cái đỉnh nhỏ để trồng thảo dược rồi."
"Không có ai ủy thác cho Tiêu Tu Viễn thì hắn cũng sẽ đi đến di tích Dược Vương tông để đào tiểu Dược Vương đỉnh ra ư?"
"Tuy lúc này tiểu Dược Vương đỉnh không có giá trị mấy."
"Nhưng sau khi Dược Vương đỉnh chân chính trở lại thì nó sẽ trở thành bảo vật mà mọi người đều tranh giành."
"Huống hồ, số lượng của tiểu Dược Vương đỉnh hình như nhiều hơn hai cái."
"Nếu thực lực không đủ thì tiểu Dược Vương đỉnh không chỉ là một cơ duyên mà còn là một bùa đòi mạng."
"Nhưng nếu ta trơ mắt nhìn bảo vật chôn sâu dưới mặt đất cuối cùng lại bị người khác lấy đi thì quả thật ta không thích."
"Có lẽ ta có thể thông qua thứ này để khuấy động mưa gió. Nếu như ta thật sự có thể tìm ra bí mật về sự trở lại của Dược Vương đỉnh thì càng tốt."
Suy nghĩ của Lý Phàm dâng lên cuồn cuộn.
"Tuy nhiên, trước đó ta sẽ để yên cho Tiêu Thu Viễn đào được tiểu Dược Vương đỉnh rồi tính tiếp."
"Nói ra thì rốt cuộc Tiêu Tu Viễn thua lỗ hết bao nhiêu mà sao không thấy trả lời lại?"
"Thiên Lý đường cũng mãi không kinh doanh."
Lý Phàm có chút bất đắc dĩ phải sử dụng phân thân để gửi một tin nhắn cho Tiêu Tu Viễn.
Ai ngờ rằng lần này đối phương lại nhanh chóng trả lời.
Giọng điệu có chút vô tội.
"Cái gì? Ta chưa trả lời ngươi? Làm sao có thể chứ!"