Xuyên qua trong phế tích, một lúc lâu sau, một loại đồ vật hấp dẫn lực chú ý của Tiêu Hằng.
Một thanh trường kiếm sứt mẻ cắm thẳng trên mặt đất.
Trên thân kiếm tràn đầy vết máu màu đỏ sậm.
Mà chờ Tiêu Hằng đi vào hắn mới phát hiện, thanh trường kiếm này đầu tiên là xuyên qua cái đầu lâu, sau đó mới cắm trên mặt đất.
"Nơi này không biết đã tồn tại bao lâu. Thanh kiếm này có thể bảo tồn lâu như vậy mà vẫn hư hao bao nhiêu. Nhất định là bảo bối ghê gớm nhỉ?" Tiêu Hằng nghĩ như vậy, chầm chậm đi lên.
Hai tay nắm lấy thân kiếm, bỗng nhiên dùng sức.
Rút kiếm ra.
Nhưng mà, Tiêu Hằng vui mừng còn chưa kịp đánh giá bảo bối vừa đến tay, mặt đất dưới chân bất thình lình chấn động kịch liệt.
"Vạn Tiên Minh đê tiện!"
Đầu lâu bị trường kiếm đâm xuyên lúc này vậy mà phát ra hét lên giận dữ, phóng lên cao.
Tiêu Hằng nháy mắt lại bị một màn này doạ sợ tới mức ngã trên mặt đất.
Trường kiếm trong tay "loảng xoảng" một tiếng, cũng theo đó rơi xuống đất.
Đầu lâu dường như bị tiếng vang hấp dẫn lực chú ý, một luồng quang mang đen nhánh từ trong hốc mắt tối om bắn ra đập vào thân kiếm.
"Ầm!"
Trường kiếm hôi phi yên diệt trong một trận nổ mạnh.
Mà Tiêu Hằng thì trong khoảnh khắc tia sáng bắn ra vô thức nhảy lên, né tránh nổ mạnh.
Song cũng kinh hãi ra một thân mồ hôi lạnh.
"Tiền bối tha mạng! Tiền bối tha mạng!" Tiêu Hằng trực tiếp quỳ xuống đất dập đầu. Vừa dập đầu vừa hô to, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm đầu lâu, dự định thấy tình thế không ổn lại trực tiếp chạy trốn.