Sau đó lại có phần sùng bái nhìn Diệp Phi Bằng: "Mập mạp, sao ngươi cái gì cũng biết thế? Ta nhưng cho tới bây giờ không nghe nói những việc này."
Diệp Phi Bằng bị ánh mắt của Tiêu Hằng nhìn mà hơi lâng lâng, không nhịn được dương dương tự đắc: "Chuyện ta biết còn nhiều lắm."
Tiêu Hằng thấy vậy vội vàng nói: "Vậy ta lấy bạch cốt thủ này. Ngươi lợi hại như vậy cũng không biết công dụng của nó. Địa vị của nó nhất định rất lớn."
Diệp Phi Bằng vội vàng nói: "Vậy ta chọn đống linh thạch này."
"Được được!" Tiêu Hằng vỗ tay.
"Cái ô này cho tiểu muội, trận đồ này cho Trường Ngọc."
Trong chốc lát đã chia cắt tang vật xong, Tiêu Hằng hài lòng gật đầu.
Diệp Phi Bằng thấy vậy bèn âm thầm đắc ý.
"Thiên phú cao thì sao. Nói cho cùng cũng không có ánh mắt đi trước của người sống lại như ta. Chọn những vật ngoài thân ấy thì có ích gì."
"Linh thạch chính là độ cống hiến, có thể đổi công pháp."
"Có đống linh thạch này, sau khi gia nhập Vạn Tiên Minh ta có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian làm nhiệm vụ lặt vặt. Sớm ngày đổi công pháp Luyện Khí."
"Ở Tu Tiên giới này, công pháp mới là căn bản!"
Nhưng dù thế nào hắn cũng biết đạo lý im ỉm phát đại tài, chỉ tự đắc trong lòng, trên mặt không biểu hiện ra ngoài.
"Tốt, cứ quyết định như vậy. Không thể nuốt lời." Diệp Phi Bằng vươn muốn ngoéo tay với Tiêu Hằng.
Song nghĩ lại, mình là người sống lại, không thể ấu trĩ như vậy.