Sau đó dùng linh khí giúp hắn luyện hóa.
Rất nhanh, sắc mặt Diệp Phi Bằng giãn ra.
Lý Phàm dùng tay vỗ đầu hắn, Vân Thủy Huyễn Mộng Công lại lần nữa phát động, cẩn thận chạm khắc ký ức "kiếp trước" của Diệp Phi Bằng.
Hôm sau lúc Diệp Phi Bằng cả người đầy mồ hôi tỉnh lại lần nữa, sắc mặt đã trầm ổn hơn rất nhiều.
Viết ra một phương thuốc, lệnh cho người đi bốc.
Hắn vừa ngâm tắm nước nóng vừa mưu hoa cho con đường quật khởi đời này của mình.
So với suy nghĩ rối như cuộn chỉ hôm qua, hôm nay trong đầu lại rõ ràng thanh minh không ít.
"Có sự trợ giúp của Huyền Hoàng Thanh Tâm Chú và phương thuốc, ta hẳn có thể tự mình loại trừ chướng khí trong cơ thể."
"Nhưng không có linh khí thì không thể tu hành, tương đương với phí công."
"Tuyệt đối không thể chờ mười năm sau, nhất định phải bắt được cơ hội lần này, sớm rời khỏi nơi đây."
Trong ký ức của Diệp Phi Bằng, ước chừng nửa tháng sau, một vị tu tiên giả sẽ ngẫu nhiên buông xuống Ly giới.
Tu tiên giả này không phải người luôn có hợp tác với Đại Ly, bởi vậy không muốn mạo hiểm giúp thần dân Đại Ly nhập cư trái phép.
Không màng sự cầu xin đau khổ của chúng quân thần Ly giới, lúc tu tiên giả sắp rời đi.
Hoàng đế chợt nhớ tới ngọc thủ bạch cốt rơi xuống trong hoàng cung không lâu trước đây.
Vì thế ngựa sống coi như ngựa chết chữa, hoàng đế công bố Đại Ly có một món dị bảo tương truyền từ xưa.