"Thật sự là giống như cảnh tượng đáng sợ của thời tận thế."
Bởi vì hình ảnh mà vị tu sĩ này kể quá mức ly kỳ, hơn nữa chỉ có một mình hắn từng gặp qua.
Cho nên phần lớn tu sĩ đều cho rằng người này đang nói lung tung, căn bản không tin.
Bất Nhị Nhân thề thốt, mọi chuyện thật sự là tận mắt hắn nhìn thấy.
Nếu có chút mảy may khuyếch đại cứ cho hắn thân tử đạo tiêu, hình thần câu diệt.
Lời thề ngoan độc như thế, trái lại thật sự trấn định không ít người.
Nhưng mà dù vậy, vẫn rất nhiều tu sĩ không tin.
Trừ hai người này ra, còn có không ít ghi chép gặp gỡ ly kỳ.
Lúc này Lý Phàm mới chân chính cảm nhận được, lời lúc trước Trần Anh nói với hắn, Vẫn Tiên cảnh là thế giới mà ý thức trước khi ngã xuống biến thành.
Chuyện bất khả tư nghị gì đều có thể gặp được trong Vẫn Tiên cảnh.
"Thế giới tuyệt đẹp như vậy, ta lại bị nhốt trong một thành Ninh Viễn nho nhỏ. Thật sự là không thể nào nói nổi."
Lý Phàm không khỏi cảm thán nói.
"Không biết lần sau khi tiến vào, có phải vẫn như thế hay không."
Tùy ý nhìn phần Tìm tiên lần nữa, Lý Phàm đang chuẩn bị rời đi.
Nhưng lại không khỏi bị câu chữ nào đó trong đó thu hút sự chú ý.
"Hội họp", "Trao đổi".
Lý Phàm không nhịn được ấn vào.
Khác với Lý Phàm luôn lẻ loi một mình bị vây trong thành Ninh Viễn.
Các tu sĩ khác có thể hẹn nhau cùng đi thăm dò Vẫn Tiên cảnh.
Chỉ cần vào lúc tiến hành nghi thức thêm vào môi giới tương ứng thì trước khi vào Vẫn Tiên cảnh, trước một bước tới một chỗ không gian kỳ lạ giữa hư thực đan xen nào đó.