Đây chính là chuyện Lý Phàm đang mong chờ, hắn vẫn luôn nhẹ nhàng đi theo từ xa.
Có Sát Cơ Vô Tướng giám sát định vị, dù cho Chu Thanh Ngang có sử dụng kiểu thủ đoạn gì đi nữa cũng khó mà thoát khỏi sự theo dõi của Lý Phàm.
Qua một hồi lâu, cuối cùng Chu Thanh Ngang cũng cảm thấy an toàn.
Hắn lặn xuống đáy biển, tìm đến phế tích, sau đó biến lại thành bộ dạng lúc đầu.
Cảm nhận được linh thạch cực phẩm có giá năm mươi ngàn độ cống hiến bên trong nhẫn trữ vật, Chu Thanh Ngang chuẩn bị đến đảo Vạn Tiên trước, trả hết nợ còn thiếu.
Vậy mà trong khoảnh khắc nổi lên mặt biển, Chu Thanh Ngang hoảng sợ phát hiện ra chẳng hiểu tại sao đột nhiên toàn thân cứng đờ, mất đi khả năng khống chế cơ thể.
Hơn nữa còn có tiếng chiêng đồng rất lớn vang lên trên đỉnh đầu.
Hắn hoa mắt chóng mặt, tai ù cả lên.
"Nguy rồi!"
Ngay khi ý nghĩ đó vừa mới thoáng qua, Chu Thanh Ngang đã bị choáng đến mức ngất đi.
Lý Phàm hiện thân, bắt lấy Chu Thanh Ngang, rồi lại chìm xuống dưới đáy biển.
Hắn tìm được một tòa nhà trong phế tích, sau khi tiện tay bố trí trận pháp xung quanh liền luồn lách đi vào.
Hắn ném Chu Thanh Ngang đã mất đi ý thức và khả năng chống cự xuống đất.
Sau đó lấy ra mười ba cây đinh Hàn Thiết từ trong nhẫn trữ vật, đâm vào trong cơ thể Chu Thanh Ngang.
Lúc này Lý Phàm mới thi triển Tử Tiêu Quan Hồn Thuật.
Cơ thể Chu Thanh Ngang co giật kịch liệt.