"Sở Lương? Không phải đã sớm bị trục xuất khỏi sơn môn do không thể tu hành à? Sao lại xuất hiện ở đây?" Chương Thiên Mạch kinh ngạc.
Lý Phàm cũng nhân cơ hội nói: "Sở Lương này hình như không phải người phàm? Giống như là đã ẩn giấu tu vi?"
Chương Thiên Mạch thầm gật đầu: "Đúng là vậy. Trong này tất có cổ quái."
Hắn ngẫm nghĩ, nói: "Sư đệ, hai người chúng ta một trước một sau bao vây lấy hắn. Sau đó đồng thời dùng 'Xuân Lôi Chấn' chế phục hắn trước. Sau đó lại gặng hỏi rõ ràng."
Tin tức có liên quan tới 'Xuân Lôi Chấn' trong đầu Lý Phàm tức khắc hiện lên, chính là một loại phương pháp công kích thần thức trong Tử Tiêu Ngự Lôi Chân Quyết.
Có thể tạo thành chấn động tâm thần như tiếng sấm mùa xuân đầu tiên trong thiên địa, khiến cho đối thủ mất đi quyền khống chế thân thể trong phút chốc.
"So sánh với 'Tử Tiêu Ngự Lôi Chân Quyết' này, tuyệt đại đa số công pháp ta gặp trước kia hình như đều chỉ có tác dụng tu luyện tăng lên cảnh giới. Hệt như bị cố tình cắt xen, khuyết thiếu rất nhiều pháp môn như này."
"Có lẽ 'Tử Tiêu Ngự Lôi Chân Quyết' thời kỳ thượng cổ này mới được xưng là một môn chân công."
So sánh một phen, Lý Phàm không kiềm được nghĩ như vậy.
Chỉ là trong đầu hiện lên một ý tưởng lơ đãng, lúc này Lý Phàm cũng không suy nghĩ quá nhiều.
Theo tiếng hô vâng bèn phân tán trong đám người cùng Chương Thiên Mạch, bao vây tới Sở Lương.
Lòng cảnh giác của Sở Lương này không khỏi cũng thấp quá rồi.