"Tốt nhất là sau khi lấy được hai loại phương pháp tới tay lại cử báo, kiếm công huân."
"Tiếc là cho tới bây giờ vẫn không tìm được phương pháp sưu hồn trong truyền thuyết."
Vạn Tiên Minh dường như quản chế cực kỳ nghiêm khắc với pháp này, lấy cấp bậc quyền hạn Diễn bát của Lý Phàm hiện giờ đều không tìm được bất kỳ dăm ba câu nào nói về cái này.
"Không biết ở trong Vẫn Tiên cảnh có cơ hội hay không."
Trước đó không lâu, Lý Phàm cũng đã bất chợt tâm sinh cảm ứng, có thể lần nữa đi vào Vẫn Tiên cảnh.
Chỉ có điều khi đó bận làm nhiệm vụ công huân truy sát người trốn chạy, vẫn chưa vào lại được.
Lúc này cuối cùng cũng rảnh, Lý Phàm lại nổi lên tâm tư thăm dò Vẫn Tiên cảnh.
Ngay sau đó lại lần nữa bố trí nghi thức.
"Phúc Sinh Huyền Hoàng Thiên Tôn!"
Theo câu khẩu quyết cuối cùng mặc niệm xong, vô số âm thanh ồn ào vụn vặt truyền đến bên tai.
Lý Phàm lại vào trong Vẫn Tiên cảnh.
"Sư đệ? Sư đệ?"
Lúc Lý Phàm thấy rõ cảnh tượng xung quanh, trong lòng không khỏi hơi trầm xuống.
"Sư đệ, nghĩ gì thế? Sao ngây người lâu vậy?"
Một tu sĩ mặc đạo bào màu tím trắng, giữa mày khắc ấn ký tia chớp màu tím hỏi.
Người này Lý Phàm cũng không xa lạ, đúng là Chương Thiên Mạch gặp được lúc vào trong Vẫn Tiên cảnh lần trước.
"Sao lại là nơi này?" Trong lòng Lý Phàm thoáng chốc hiện lên rất nhiều dấu chấm hỏi.
Dựa vào giới thiệu của Trần Anh, mỗi lần vào Vẫn Tiên cảnh hẳn là tùy cơ xuất hiện ở nơi khác nhau mới đúng.