"Đạo hữu yên tâm, cho dù không hoàn thành được nhiệm vụ nộp lên hàng năm, ta đều sẽ để cho ngươi một quả!"
"Chu đạo hữu đúng thật là người sảng khoái!"
Lý Phàm vừa tán thưởng vừa lại thông qua thị giác thiên địa quan sát nhất cử nhất động của Chu Thanh Ngang.
Vẻ mặt đều như thường.
Lý Phàm cũng không trông cậy vào chuyện rất nhanh là có thể tìm được sơ hở của hắn.
Sát Cơ Vô Tướng nhìn chằm chằm, một ngày nào đó sẽ có lúc hắn lộ ra sơ hở.
Việc này tạm thời để sang một bên trước.
Sau khi Lý Phàm chuyển qua cho Hà Chính Hạo 15000 điểm độ cống hiến.
Bắt đầu chính thức sàng lọc nhiệm vụ công huân.
Hắn dự định trước tiên tăng lên cấp bậc quyền hạn, sau đó xem thử có thể tìm được công pháp có liên quan tới tâm phân mấy dụng không.
Chuyện này quan trọng với hắn hơn nhiều.
Ở kiếp thứ mười hai, hắn gặp phải vấn đề "não không đủ dùng".
Sau khi quy mô cho vay của Minh Nguyệt cung dần lớn lên, Lý Phàm vừa phải duy trì nghiên cứu trận pháp của bản tôn và phân thân, còn vừa phải thường xuyên giám thị gần trăm người mượn pháp.
Tuy nói tuyệt đại đa số đều chỉ để lại một tia tâm thần, nhưng sau khi tâm thần thả ra ngoài nhiều lên, bản tôn lại khó tránh nhận phải ảnh hưởng.
Biểu hiện cụ thể là thỉnh thoảng tư duy đại não sẽ xuất hiện dừng lại ngắn ngủi, tốc độ suy nghĩ bình thường cũng có giảm sút.
Nói đơn giản là thỉnh thoảng Lý Phàm sẽ cảm giác được đầu óc của mình "kẹt rồi lại kẹt".