Vô số mặt người tạo thành huyết quang, rồi lại lao về phía Chương Thiên Mạch.
Khuôn mặt của Chương Thiên Mạch, lập tức trở nên hung ác đáng sợ hơn nữa.
Mấy khối u rất lớn nổi lên trên trán hắn, rồi đi lại lung tung giống như có sinh mệnh.
'Phụt!'
Một khối u thịt nổ tung, đầu Chương Thiên Mạch tức thì nổ ra một lỗ lớn.
Sau đó giống như phản ứng dây chuyền vậy.
Mấy khối u trên đầu Chương Thiên Mạch lần lượt nổ tung.
Nửa cái đầu biến mất.
Lúc này hơi thở trên người Chương Thiên Mạch giống như ngọn nến tàn trong gió, có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Nhưng không biết trong cơ thể hắn có loại sức mạnh nào đó, vậy mà lại giúp hắn duy trì sự sống.
Dù cho chỉ còn lại non nửa cái đầu, nhưng hắn vẫn ngoan cường sống sót.
"Đây là chuyện gì vậy?" Sở Lương lớn tiếng hét lên.
"Xem ra, còn có bí mật lớn trên người tiểu tử này." Sắc mặt Tống Hòa Tụng âm trầm.
Hắn nhìn Chương Thiên Mạch, nói với giọng hung ác: "Cho dù là vậy, bây giờ ngươi cũng đã là con cá trong chậu, ta không tin ngươi còn có thể lật đổ trời!"
Chung lớn màu đỏ phát ra từng đạo ánh sáng đỏ, đâm xuyên thân thể Chương Thiên Mạch.
Ánh sáng đỏ giống như đao, bay chớp lóe xen kẽ.
Cắt Chương Thiên Mạch thành vô số mảnh thịt trong nháy mắt.
"Đã như vậy rồi, ta không tin ngươi còn có thể sống!" Tống Hòa Tụng hừ lạnh rồi nói.
Đám người Sở Lương cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không bao lâu sau, sắc mặt của bọn họ lại dần dần trở nên tái nhợt.