Trong lúc nhất thời, Lý Phàm có chút do dự.
Căn cứ theo lời Trần Anh, tất cả thu hoạch có trong Vẫn Tiên cảnh đều chỉ tồn tại trong Vẫn Tiên giới.
Muốn mang về hiện thực thì cần phải thỏa mãn điều kiện đặc biệt.
Mà những điều kiện này không giống nhau, cần phải tự mình thăm dò.
Thậm chí cho dù là đồ vật giống nhau, nhưng thời cơ, hoàn cảnh gặp được khác biệt cũng sẽ dẫn đến điều kiện khác biệt.
Dường như có quan hệ nhân quả với những thứ liên quan đến đồ vật đó.
Mà mỗi lần tới đến Vẫn Tiên cảnh, vị trí xuất hiện lại không giống nhau.
Cho nên lần này bỏ qua, rất có thể chính là vĩnh viễn bỏ qua.
Điều này cũng khiến cho Lý Phàm không khỏi trở nên lo được lo mất.
Nhưng mà, rất nhanh, Lý Phàm liền khôi phục bình thường.
"Hẳn là vật phẩm giá trị càng lớn, điều kiện mang ra ngoài cũng càng hà khắc. Làm sao có thể dễ dàng như thế để cho ta mang về hiện thực được."
Sau khi âm thầm mỉm cười, Lý Phàm đưa ra quyết định.
"Vẫn nên về Tử Tiêu tông nhìn xem trước, có cơ duyên gì tính sau."
"Cũng không biết còn đến kịp hay không."
Lập tức, Lý Phàm rời khỏi vòng phòng hộ của cây Vãng Sinh Thọ, chuẩn bị gọi Chương sư huynh trở về Tử Tiêu tông.
"Ầm!"
Đúng lúc này, bên trong thành Ninh Viễn bỗng nhiên truyền ra một trận tiếng vang.
Trong lòng Lý Phàm giật mình, nhìn về phương hướng tiếng vang truyền đến.
"Xích Hà!" Âm thanh Chương Thiên Mạch bi thống kêu khóc từ xa truyền đến.