Đồng thời, trong lòng hắn cũng tăng độ cảnh giác lên một trăm hai mươi phần trăm, bước sang một bên.
Trần Anh đánh giá phế tích dài liên miên dưới đáy biển này, hai mắt híp nheo lại.
Sau đó, quanh người hắn đột nhiên ra sương mù mờ mịt, giống như cảnh tượng bồng lai có vô số linh thực phát triển.
Dị cảnh bồng lai đột nhiên xuất hiện, nhận ra áp lực có ở khắp nơi nhưng lại như có như không. Lý Phàm càng khẩn trương hơn, kiếm Tùng Vân, Phiên Thiên chưởng, dây chuyền tùy cơ truyền tống đều đã vận sức chờ phát động
Một lúc lâu sau, Trần Anh thu hồi dị cảnh bồng lai.
Lắc đầu nói: "Không phải chỗ này, hẳn là ở nơi khác."
Lý Phàm lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Chỗ đó cách đây không xa, ở đáy của vực sâu dưới đáy biển."
Vẫn là Lý Phàm dẫn đường.
Không bao lâu sau, hai người đã đến nơi.
Lý Phàm vẫn tránh sang một bên, gia tăng cảnh giác.
Mà Trần Anh thì lại giải phóng khung dị cảnh bồng lai ra, dốc lòng tìm hiểu.
Một lúc lâu sau, vẻ mặt Trần Anh lộ ra sư vui mừng.
"Đúng vậy, chính là chỗ này!"
"Đã từng có một cỗ cực hàn chi lực lạnh như băng giáng xuống nơi này. Lam Huyết San Hô kia chẳng qua chỉ là dính lây một chút khí tức mà đã có hiệu quả nâng cao hiệu lực như vậy!"
Trần Anh khép hờ mắt, vẻ mặt say mê.
"Chỉ cần thông qua lực băng hàn còn sót lại là đã có thể cảm nhận được sự yên lặng, tường hòa vô cùng trong nội tâm."