Hà Chính Hạo nhìn Lý Phàm, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại hơi do dự.
Lý Phàm liếc mắt là nhìn thấu, mừng rỡ hỏi: "Đạo hữu có gì chỉ bảo ta?"
Hà Chính Hạo vẫn không mở miệng.
Lý Phàm trịnh trọng nói: "Nếu lần này đạo hữu có thể giúp ta một phen, ngày sau tất có thâm tạ."
"Ta có dự cảm, cách đột phá đến Trúc Cơ viên mãn đã không xa, sắp phải chuẩn bị cho kết đan."
"Gom góp công pháp là chuyện lửa sém lông mày. Nếu vụt mất cơ hội tốt, không biết còn phải cần bao lâu nữa!"
Có lẽ là hai câu sau của Lý Phàm nói phục Hà Chính Hạo.
Hắn do dự một hồi, cuối cùng vẫn lấy ra một tấm ngọc bài màu xanh sẫm đưa cho Lý Phàm, nhỏ giọng nói: "Nếu đạo hữu thật sự muốn mượn cơ hội này đánh liều một phen, có thể cầm lệnh bài này đi phía ngoài nhất đảo Vạn Tiên, tìm một cửa hàng tên là 'Thanh Phong đường'."
"Sau khi vào cửa hàng, cái gì cũng đừng nói, đưa ra lệnh bài này là được."
"Nếu có người hỏi, cứ nói là ta giới thiệu tới."
"Thanh Phong đường mặt ngoài là một cửa hàng bán đủ loại tạp vật, thực ra cung cấp vay mượn độ cống hiến, công pháp và đủ loại vật tư khác."...
Lý Phàm nghe lời của Hà Chính Hạo, trong lòng khẽ mỉm cười.
Chính ngươi rồi.
Lúc trước, khi Minh Nguyệt cung bị vị Hợp Đạo áo đen nhổ tận gốc còn dính dáng đến rất nhiều tổ chức tương tự còn lại.
Lúc ấy Lý Phàm đã suy đoán, không phải sau khi nhìn thấy đại nghiệp độ pháp của Minh Nguyệt cung hừng hực khí thế thì những tổ chức đó mới noi theo xuất hiện.