"Khụ khụ..." Dường như Hà Chính Hạo bị sặc, ho khan vài tiếng, buông ly trà xuống.
"Đạo hữu đúng là thạo tin thật! Yên tâm, tất nhiên ta hiểu rõ quy tắc! Đến lúc nhận được độ cống hiến, ta chia đạo hữu một nửa!" Hắn vỗ ngực một cái, đảm bảo.
Lý Phàm nhìn Hà Chính Hạo với vẻ khó tin rồi chậm rãi gật đầu: "Đã vậy, xin đạo hữu dẫn đường chỉ lối cho ta. Giờ đây ta không kịp chờ đợi nữa rồi!"
Bỗng dưng Hà Chính Hạo cảm giác sau gáy mát lạnh nhưng chợt biến mất ngay lập tức, chỉ cho đó là ảo giác.
Nghe thấy lời của Lý Phàm, lúc này hắn mới tiếp lời: "Đạo hữu chờ một lát, ta đi lấy linh phù thông hành tới cho ngươi trước. Bằng không, tùy tiện lên đảo sẽ gặp phải công kích của đại trận Vạn Tiên."
Lý Phàm gật đầu: "Chuyện này ta cũng từng nghe nói, đạo hữu cứ đi đi!"
Hà Chính Hạo mở truyền tống trận đến đảo Vạn Tiên.
Lý Phàm thì vừa uống trà vừa chờ đợi.
Không mất thời gian quá lâu, Hà Chính Hạo đã quay trở lại.
"Đạo hữu để lại một chút khí tức là được." Hà Chính Hạo đưa linh phù thông hành cho Lý Phàm rồi nói.
Lý Phàm quen tay hay việc.
"Chờ sau khi đạo hữu chính thức gia nhập Vạn Tiên Minh, phải nhớ trả lại tấm linh phù này. Nếu không phải bồi thường độ cống hiến có giá trị tương ứng."
"Chỉ một tờ nhỏ như thế..." Hà Chính Hạo còn định nói gì đó nhưng chợt đổi giọng.
"Ha ha, không nhắc tới cũng được. Đạo hữu, đi thôi!"