Sau đó, giống như tự có ý thức của riêng mình, liên tục di chuyển.
Khối thịt càng dài càng lớn, chỉ qua mấy nhịp thở, gần như biến thành kích thước cỡ nửa cái đầu người.
Trên người mọc ra đầy bướu thịt màu máu đáng sợ như thế, giờ phút này trông Lý Phàm hệt như quái vật, không phải con người nữa.
Mà bướu thịt màu máu kia vẫn còn tiếp tục bành trướng.
Cuối cùng, một tiếng "Phụt!" vang lên.
Bướu thịt đạt đến giới hạn mà xác thịt Luyện Khí có thể chịu đựng được, giống như bong bóng, nứt toác ra.
Thịt tảng, máu tươi văng tứ phía.
Khắp căn nhà tranh nhỏ.
Lý Phàm cũng bị máu thịt của chính mình nhấn chìm toàn thân.
Nhưng hắn thờ ơ.
Bên trong thức hải, huyễn linh Lam Viêm hiển hiện.
Đồng thời, Huyền Hoàng Luyện Tâm Chú liên tục vận chuyển.
Lý Phàm rơi vào trong cảnh giới vô ưu vô bố vô cụ.
Chẳng qua là ảo ảnh 'Hoàn Chân' ngưng tụ bên trong đan điền, mặc nhục thân của bản thân sụp đổ mà mặt mày không đổi sắc.
Nhưng dẫu sao nhục thể tu vi Luyện Khí khá yếu ớt.
Dần dà, hơi thở sinh mệnh của Lý Phàm trở nên như có như không.
Sau đó như thể sắp tiêu tan.
Vào khoảnh khắc cuối cùng Lý Phàm thầm nói trong lòng 'Hoàn Chân'.
Lần thứ năm mươi bảy!
Sáu năm sau, Lý Phàm lại thử lần nữa.
Luồng sáng trắng biến ảo hình dáng theo tinh thần cảm ngộ của Lý Phàm.
Cơ thịt trên người Lý Phàm liên tiếp mọc khối bướu.