Tiếp đó, nhìn ảo ảnh biển cả chân thức lẫn hư ảo trong đan điền, Lý Phàm bỗng đưa ngón tay đâm mạnh lên đan điền.
Lý Phàm phun ra một búng máu tươi, khí tức yếu đi nhanh chóng.
Mà ảo ảnh biển Tùng Vân lung lay kịch liệt, xuất hiện một vệt nứt màu đen ở chính giữa.
Ảo ảnh biển xanh càng trở nên mờ ảo.
Lý Phàm lại chọc một lần nữa.
Ba lần như thế, biển Tùng Vân hoàn toàn biến mất giữa đất trời.
Còn Lý Phàm hơi thở mỏng manh, mặt trắng bệch như giấy, suýt chút nữa thì kêu thành tiếng.
"Dùng sức hơi quá rồi, nhưng kiếp sau có thể nhẹ hơn chút."
Trong lòng Lý Phàm thầm nói.
Tu vi trong người luyện hóa thêm lần nữa, vết thương của Lý Phàm nhanh chóng được khôi phục, đồng thời tăng lên đến cảnh giới Luyện Khí viên mãn.
"Nếu không nhờ có "Thái Thượng Nguyên Thủy Chân Kinh" này, việc ta muốn thử dùng 'Hoàn Chân' để xây dựng đạo cơ e là còn khó hơn gấp trăm lần." Trong khoảnh khắc cảnh giới biến hóa lên xuống thất thường này làm Lý Phàm không nhịn được ngẫm nghĩ và nói như thế.
Ổn định tinh thần, Lý Phàm bắt đầu thử lần thứ nhất.
Khác với việc dùng kỳ vật thiên địa có thực thể để Trúc Cơ, tuy 'Hoàn Chân' ở trong cơ thể Lý Phàm nhưng nó vô hình vô tướng.
Cảm ứng vô cùng khó khăn.
Cũng may kỳ vật Trúc Cơ của Trương Hạo Ba trước đây cũng là 'kiếm ý Thiên Sát' vô hình vô tướng.
Lý Phàm may mắn được tận mắt chứng kiến toàn bộ, vừa đúng lúc coi đây là tham khảo, cảm ứng được quy tắc của 'Hoàn Chân' ẩn chứa trong cơ thể.