Cách đó không xa có một thành trì, Lý Phàm tiến lên hỏi thăm một phen mới biết được nơi đây vậy mà đã là ranh giới châu Cửu Sơn gần kề châu Thạch Lâm rồi.
Tòa thành trì này tên là thành Lạc Phàm, là một thành nhỏ xa xôi không có tu tiên giả trấn thủ.
Có điều, phía bắc thành Lạc Phàm có một tòa thành lớn tên là thành Dung Hoa.
Đương nhiên nơi đó có tu tiên giả trấn thủ.
Vì sự an toàn của bản thân, Lý Phàm quyết định trước khi làm rõ nguồn gốc nguy hiểm vô duyên vô cớ này, phải qua được truyền tống trận ở thành Dung Hoa trước rồi mới đến Thạch Lâm thiên thành ẩn nấp.
Lý Phàm không trì hoãn thêm nữa, lập tức bay nhanh cấp tốc hướng thành Dung Hoa.
Nhưng đến khi bay được nửa đường, Lý Phàm lại vội vàng dừng lại.
Bởi vì nguồn gốc nguy hiểm kia bỗng dưng xuất hiện.
Vả lại, còn nguy cấp hơn so với trước đó.
Dường như nó bỗng dưng xuất hiện trên đường đi ngay phía trước mặt bản thân.
"Đúng là, đã đi qua truyền tống trận tới thành Dung Hoa rồi?"
"Vậy mà đối phương có thể luôn luôn khóa chặt vị trí của ta?"
Lý Phàm trầm ngâm trong chốc lát, không lựa chọn Hoàn Chân ngay.
Mà đáp xuống, hắn lấy ra từng món vật liệu từ trong nhẫn trữ vật, bố trí mở trận pháp ngay tại chỗ.
"Từ việc đối phương phải dùng tới truyền tống trận, chắc hẳn không phải tu vi Hợp Đạo."
"Nếu là tu sĩ Hóa Thần cũng chưa chắc không thể chống đỡ được một lúc."
"Ít nhất là phải hiểu rõ tại sao lại truy sát mình."