Nếu không thì chín năm sau, cũng sẽ không vì quyển công pháp Nguyên Anh mà trở mặt thành thù.
Nghiệp lớn độ pháp của Minh Nguyệt cung đang triển khai khí thế bừng bừng, sao Lý Phàm có thể chạy tới vực Thương Ngô lúc này mà tìm ngôi sao băng gì đó được.
Khấu Hồng thấy Lý Phàm không đồng ý, không khỏi cảm thấy đáng tiếc, nhưng vẫn vô cùng khí phách nói: "Yên tâm, Lý Phàm lão đệ. Nếu lần này thu hoặc được cơ duyên lớn nào, ta sẽ không quên dành một phần cho ngươi!"
Lý Phàm ha hả cười một tiếng, tỏ vẻ nhận ý tốt.
Chuyện này chỉ là chút nhạc đệm không đáng kế, rất nhanh Lý Phàm đã bỏ qua, xuất ra một tia tâm thần chú ý nghiệp vụ của Minh Nguyệt cung.
Phần lớn tinh lực cũng lại vùi đầu vào trong việc nghiên cứu học tập trận pháp.
Còn có ba mươi hai vạn điểm cống hiến của di đoái đang vẫy gọi Lý Phàm, hắn không thể không cố gắng.
Khi thời gian tiến vào vào thời điểm trung tuần Miêu Định năm thứ 42, nhóm nợ đầu tiên của Minh Nguyệt cung đã được thu hồi toàn bộ.
Đánh dấu nghiệp lớn độ pháp tiến vào một giai đoạn hoàn toàn mới.
Ba năm, tài sản của Minh Nguyệt cung đã trở mình dư thừa. Hơn mười vạn cống hiến ban đầu, đã biến thành hơn hai mươi vạn điểm cống hiến, lại được các tu sĩ mượn đi lần nữa.
Trở thành một toà núi vàng lúc nào cũng đang tăng lên.
Lúc này, không tính những người đã thanh toán, số lượng tu sĩ thiếu nợ Minh Nguyệt cung đã cao tới gần hai mươi lăm người.
Mỗi tháng đều có gần ba vạn điểm cống hiến thu về.