Chạy trốn tới một sơn động bí ẩn, Sở Tinh Dương chữa trị thương thế.
Đợi khi vết thương chậm rãi hồi phục trong mắt Sở Tinh Dương lại tràn đầy ý chí chiến đáu.
"Nhất định là thực lực của ta hiện tại còn chưa đủ."
"Trúc Cơ không được thì Kim Đan, Kim Đan không được thì Nguyên Anh."
"Chỉ cần ta đủ mạnh, một ngày nào đó A Nguyệt sẽ hồi tâm chuyển ý."
Sở Tinh Dương nhìn về phía xa, thì thào lẩm bẩm...
Một hồi náo loạn cuối cùng cũng kết thúc.
Ngoài việc người trong cuộc mất sạch mặt mũi ra, thì người cướp hôn Sở Tinh Dương làm sao Trúc Cơ trong một khoảng thời gian ngắn, cũng trở thành chủ đề để mọi người bàn tán hăng say.
Thời gian dần trôi, danh hiệu Minh Nguyệt cung cũng chậm rãi lan truyền trong giới tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ.
Thì ra, chuyện Minh Nguyệt cung cho mượn kỳ vật thiên địa và công pháp Trúc Cơ không phải là lừa bịp, mà là sự thật!
Có dẫn chứng sống sờ sờ trước mắt, tu sĩ tới Minh Nguyệt cung nhờ giúp đỡ dần nhiều hơn.
Đương nhiên, cống hiến trước mắt có hạn, vậy nên Lý Phàm lệnh cho tỷ muội Ân thị chọn lựa cẩn thận.
Chia đều mỗi tháng đưa ra một danh sách.
Còn lại thì đều dúng lý do duyên pháp không đủ mà đuổi đi.
Mà hành động cẩn thận này của Minh Nguyệt cung, lại nâng cao trình độ đáng tin ở trong lòng tu sĩ.
Nếu thật sự là tu sĩ nào cũng có thể tùy tiện mượn kỳ vật và công pháp trong Minh Nguyệt cung, thì bọn họ còn phải lo lắng xem chỗ này có phải có thêm âm mưu gì ở bên trong hay không.