Tiêu Hằng vội vàng nói: "Tiền bối nói gì vậy, có thể làm việc cho người là vinh hạnh của vãn bối. Nếu không có tiền bối, mấy người bọn ta nào có thể rời Ly giới, bước lên tiên đồ chứ."
"Huống chi công pháp tu hành của bọn ta vẫn là tiền bối cung cấp."
"Ân truyền pháp, vãn bối vĩnh viễn không dám quên."
Lý Phàm chờ Tiêu Hằng nói hết lời mới nói thêm: "Chuyện tu hành chú trọng một bước mau, từng bước mau."
"Nếu chỉ dựa vào các ngươi tự mình tích góp, sợ rằng còn phải chờ thêm dăm ba năm mới được."
"Chậm trễ thời gian tu hành mấy năm quý giá nhất, chỉ sợ thành tựu sau này sẽ hoàn toàn khác."
"Vì vậy..."
Lý Phàm dừng một lúc, tiếp tục nói: "Các ngươi lựa chọn công pháp và kỳ vật bản thân vừa ý trong Thiên Huyền Kính này, ta tới trả tiền."
"Sau khi lấy được, các ngươi lập tức Trúc Cơ, không cần trì hoãn nữa."
Tô tiểu muội và Tiêu Hằng đầu tiên là ngẩn người, dường như không kịp phản ứng chuyện tốt cỡ này lại rớt xuống trên đầu mình.
Mà chờ lúc bọn họ lộ vẻ vui mừng, đang muốn dập đầu bái tạ.
Lại nghe thấy Lý Phàm nói: "Tô tiểu muội luôn gọi ta là sư phụ, tuy ta cũng chưa từng ưng thuận, nhưng tóm lại vẫn có một tia tình cảm. Cho nên ta sẽ không đòi nàng độ cống hiến. Xem như chiếu cố của sư phụ đối với đệ tử."
"Còn ngươi... Độ cống hiến lại coi như ta cho ngươi mượn trước. Sau này ngươi phải thu thập kỳ vật thiên địa cho ta để trả lại. Ngươi có ý kiến gì không?"
Cuộc nói chuyện này, phản ứng của hai người Tô tiểu muội và Tiêu Hằng hoàn toàn khác biệt.