Kỳ trân ứng trình độ, có thể ngẫm ra.
Dù vậy, so với "Hoàn Chân", phẩm giai của Huyền Hoàng Luyện Tâm Chú này còn muốn vượt qua Vân Thủy Huyễn Mộng Công.
Ý nghĩa hàm xúc trong đó khiến Lý Phàm không khỏi suy tư.
Nhưng đối với việc rốt cuộc lúc trước đã lĩnh nhộ được Huyền Hoàng Luyện Tâm Chú thế nào, chính bản thân Lý Phàm cũng không hiểu ra sao.
Vậy nên Lý Phàm có nghĩ kiểu gì cũng không hiểu vì sao.
Trước mắt, Huyền Hoàng Luyện Tâm Chú đã thành bản năng giống như việc hít thở, đang vận chuyển không giây phút nào dừng.
Nhưng tiến độ tu hành đã trở nên vô cùng chậm chạp.
Đã hai mươi tám năm trôi qua rồi nhưng không có thay đổi gì rõ rệt so với trước.
Có điều, trái lại Lý Phàm không vội, dù sao hắn cũng có nhiều thời gian.
Mạch suy nghĩ vòng lại chọn lựa công pháp tu hành tiếp theo.
Lý Phàm lại không nhịn được nhớ tới "Tọa Sơn Quyết" khi Hà Chính Hạo còn sống đã tu hành.
Nhìn từ miêu tả trong câu chữ của Hà Chính Hạo, công pháp này lại có thể phóng đại vô hạn tầm nhìn xa mà "Hoàn Chân" mang tới.
Nhưng cuối cùng cái gọi là "Tọa Sơn Hưởng Kì Thành" có thể có hiệu quả bao lớn, còn phải thử cụ thể một lần mới được.
Lý Phàm trầm ngâm một lúc, lấy ra một đống cặn còn sót lại không nhìn ra được dáng vẻ ban đầu từ trong nhẫn trữ vật.
Chính là di hài của đám tu sĩ lấy được từ trong động phủ Thiên Dương trước đó.
Phân thân đã chết, chính là thời điểm tế luyện một phân thân mới lần nữa.
Trong mắt Lý Phàm lóe lên tia sáng.