Mà những tâm trạng tiêu cực kia chỉ vừa xuất hiện đã hóa thành chất dinh dưỡng cho Huyền Hoàng Luyện Tâm Chú.
Chẳng gây ảnh hưởng tới Lý Phàm.
Biển Tùng Vân phẫn nộ gào thét, Lý Phàm gió thổi vẫn không động.
Từng tia từng tia sáng mờ màu xanh lam bị thiên địa chi căn chầm chậm rút ra từ trong Thương Hải châu.
Ảo ảnh biển cả mênh mông chậm rãi xuất hiện trong đan điền của Lý Phàm...
Hồ Minh Nguyệt.
Nhóm người Tô tiểu muội đang vất vả siêng năng mở động phủ của mình.
Bất chợt, bọn họ như cảm giác được gì đó, nhìn khắp bốn phía.
Bầu trời sáng tỏ nhưng bên trong hồ Minh Nguyệt lại đột nhiên không gió thổi mà sóng cuộn.
Nước hồ dâng lên, thủy triều càng dâng vọt lên cao.
Sóng lớn dập dềnh, vỗ mạnh trong hồ.
Tùy tiện bao trùm động phủ mà mọi người khó khăn lắm mới làm ra thành khuôn mẫu.
Đám người bất đắc dĩ, đành phải bay lên giữa không trung để tránh né.
"Sư phụ lại đang lĩnh ngộ thần thông gì sao? Chỉ bế quan thôi mà đã thế lớn vậy rồi!" Tô tiểu muội chớp chớp đôi mắt to, hết sức tò mò.
Những người còn lại không cách nào trả lời, chỉ chấn động nhìn xuống hồ lớn bên dưới...
Nơi đáy hồ.
Ảo ảnh biển cả dần ngưng tụ thành thực.
Tầm mắt của Lý Phàm cũng chầm chậm từ chỗ bản thân dời lên giữa không trung.
Đồng thời nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh, rất nhanh đã bao phủ cả hồ Minh Nguyệt.
Lý Phàm rất quen thuộc với loại cảm giác này, giống như đúc với khi thân hóa biển cả lúc trước.
Chỉ là, như thế thì làm sao?
Lý Phàm hơi nghi hoặc.