Nhưng Lý Phàm mặt không đổi sắc thở dài một tiếng, đáp: "Đạo hữu không biết rồi, ta chỉ tự xưng là kiến thức rộng rãi nhưng không ngờ được Tu Tiên giới thời này còn có tu sĩ có đức độ, không bị công pháp mê hoặc như đạo hữu đây."
"Thật là tự ti mặc cảm, tự thẹn không bằng!"
"Không biết tục danh của đạo hữu?"
Lý Phàm biết mà còn hỏi.
Khấu Hồng nghe thế vẻ mặt hơi đanh lại, ngạo nghễ trả lời: "Tên ta Khấu Hồng."
Tiếp đó chỉ vào Đạo Huyền Tử ở bên cạnh, nói: "Vị này là đệ của ta, Đạo Huyền Tử."
Đạo Huyền Tử không tới mà nhìn Lý Phàm với Phùng Thuật từ xa, khẽ xoa cằm.
Vẻ mặt Lý Phàm trở nên nghiêm túc hơn chút, nói: "Không ngờ hóa ra là Khấu Hồng và Đạo Huyền Tử ở ngay trước mặt! Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!"
Khấu Hồng nhìn thấy phản ứng của Lý Phàm thì hơi mông lung mê man. Tiếp đó nghi ngờ nhìn chằm chằm Lý Phàm, hơi khó tin: "Ngươi từng nghe nhắc tới hai huynh đệ chúng ta sao?"
Đạo Huyền Tử cũng hơi sững sờ, đánh giá Lý Phàm cẩn thận hơn.
Đáng tiếc đối phương dùng Ẩn Hình phù che giấu tu vi, không thấy rõ căn nguyên.
"Đương nhiên rồi. Khấu Hồng một thân đạo pháp xuất thần nhập hóa lại tinh thông đạo luyện khí; còn Đạo Huyền Tử kiếm pháp thông thần, Tú Kiếm Đạo Huyền uy thế vô song. Sao ta chưa từng nghe nói đến được." Lý Phàm nghiêm mặt nói.
Sắc mặt Khấu Hồng và Đạo Huyền Tử đỏ lên.
Đạo Huyền Tử vội vàng tiến tới gần nói: "Đạo hữu nhỏ giọng chút, hai vị tiên quân Hóa Thần còn đang đại chiến trên đỉnh đầu kia, không nhận nổi lời tán dương như thế."