Một người tên Độc Cô Khê, một người còn lại tên là Độc Cô Thức.
Hai người này đều tu vi Hóa Thần, chính là cặp huynh đệ sinh đôi mà Lam Vũ tiên tôn thu dưỡng vào hơn năm trăm năm trước.
Thiên phú dị bẩm, đều song song đạt thành tựu cảnh giới Hóa Thần trong năm trăm năm.
Lần long tranh hổ đấu này, vô số tu sĩ tranh giành "Thiên Đô Hóa Vũ Công", vẫn là hai huynh đệ bọn họ làm người cười cuối cùng.
Nhưng là chân công Hợp Đạo, huynh đệ ruột thịt cũng không thể nhường nhịn.
Trong mấy năm, hai người này đã đấu vài chục lần mà vẫn chưa phân thắng bại.
Trận chiến Hóa Thần vốn vô cùng hiếm thấy.
Càng đừng nói là cao thủ hàng đầu Hóa Thần kỳ như huynh đệ Độc Cô này.
Vì vậy mỗi lần bọn họ so tài đều thu hút vô số tu sĩ đến đứng ngoài quan sát...
Nghe xong lời kể của Phùng Thuật, Lý Phàm chậm rãi gật đầu.
"Lúc ta đến đã trông thấy hai nhóm người chém giết nhau vì di bảo Lam Vũ từ xa xa. Không biết di bảo Lam Vũ này lại là vật chi?"
Phùng Thuật giải thích: "Trước khi Lam Vũ tiên tôn vẫn lạc, ngoại trừ truyền thừa công pháp được xác định ra thì còn chia các món đồ sở hữu riêng của bản thân ra sắp xếp gọn gàng trong hộp nhỏ màu xanh lam. Sau đó phân tán khắp các nơi tại châu Nguyên Đạo, để lại cho người có duyên."
"Những chiếc hộp nhỏ màu xanh lam này được mọi người gọi là di bảo Lam Vũ. Tuy là đồ tiên tôn để lại nhưng vật phẩm trong các hộp nhỏ này bao hàm vạn tượng, cái gì cũng có. Có thể là một món pháp bảo uy lực cực mạnh, cũng có thể là một cái ngọc bội tầm thường không có gì đặc biệt."