Đáng tiếc...
Nam tử mặc lam y kia trông thấy Lý Phàm vừa nghe thấy tiếng hô lập tức tránh ra thật xa, rõ ràng là dáng vẻ không muốn xen vào chuyện của người khác, mặt mày hắn không khỏi hiện vẻ kinh ngạc.
Hắn cắn răng quay đầu thoáng nhìn sang đám người đang đến gần rồi xoay đầu bỏ chạy về phương hướng châu Thạch Lâm.
Đám người đuổi giết hắn không thèm để mắt tới Lý Phàm tránh né sang bên mà gào thét truy đuổi.
Mắt thấy đám người này sắp biến mất khỏi tầm mắt, trong lòng Lý Phàm chợt động.
Sát Cơ Vô Tướng lập tức khóa chặt vào nam tử mặc lam y chạy đầu kia.
Tuy bản thân nam tử mặc lam y này bị trọng thương nhưng tốc độ không hề chậm.
Sáu người đuổi giết sau lưng hắn dẫu luôn uy hiếp kêu la nhưng từ đầu đến cuối khoảng cách với nam tử lam y đều không kéo gần được.
Dần dà, ở phương xa, bức tường sương trắng cao cao che kín trời đất xuất hiện trong tầm mắt.
"Đây chính là 'tường chắn sương trắng' sao?" Đây là lần đầu tiên Lý Phàm nhìn thấy tận mắt thứ này.
Dưới bao quát của thị giác thiên địa, tường chắn sương trắng này nhét đầy giữa trời đất. Kéo dài vô tận, không có điểm cuối.
So với nó, tu sĩ đúng như con kiến nhỏ bé.
Đám người truy sát kia thấy nam tử lam y sắp xong vào trong tường chắn sương trắng không nhịn được sốt ruột, nhao nhao cao giọng nói: "Hô Diên Lân, giao di bảo Lam Vũ ra, tha chết cho ngươi!"
Hô Diên Lân chỉ cười giễu không đáp, Sát Cơ Vô Tướng đang khóa chặt mất đi hiệu lực.