Tô tiểu muội phát hiện sự kỳ lạ của Lý Phàm thì tò mò hoi.
Lý Phàm lắc đầu, không đáp lại.
Lúc này đã qua mấy ngày bôn ba, đám người bọn họ đã đến gần hồ Minh Nguyệt.
Vùng đất này giống như Phí Nam nhắc đến, tài nguyên cằn cỗi, vắng vẻ, ít khi có tu sĩ đến.
Còn cách thiên thành Nguyên Đạo rất xa, nhiều chỗ không tiện.
Nhưng tuy không thích hợp làm động phủ cho tu sĩ bình thường, đối với Lý Phàm mà nói thì là lựa chọn tốt.
Một là tiếp theo Lý Phàm muốn dùng Thương Hải châu xây thành đạo cơ.
Hồ Minh Nguyệt rộng lớn mênh mông mấy trăm dặm này, nồng độ linh khí thuộc tính thủy cũng không yếu hơn ở biển Tùng Vân bao nhiêu.
Rất thích hợp cho Lý Phàm.
Hai là nơi này không có nhiều tu sĩ đến đây, nên họ cất giữ cổ vật đạo nguyên mới an toàn hơn, không cần lo lắng bị người khác phát hiện.
Nhưng thành lập động phủ là chuyện rất quan trọng.
Còn cần tự kiểm tra một lượt, xem trong hồ này có gì kỳ lạ hay không.
Nếu xây dựng sào huyệt trong nhà người khác thì đúng là đáng cười.
Lý Phàm phi vào trong mặt hồ, chuẩn bị khám xét.
Thân hình đột nhiên dừng lại.
Giữa thiên địa, một ánh nước màu xanh bỗng nhiên xuất hiện trong cõi u minh.
Trở về phía trên Thương Hải châu.
Cùng một thời gian, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu Lý Phàm.
"Mọi chuyện không thành, cuối cùng vẫn về rồi sao."
Trước kia Thương Hải châu yếu đuối vô cùng, chậm rãi hấp thu ánh nước màu xanh làm thì biến thành bộ dạng xanh thẳm như kiếp trước lúc mới thấy.