Mười mấy năm sau của đời trước, cảnh tượng biển Tùng Vân khô cạn biến thành dãy núi Tùng Vân tràn đầy sức sống, chỉ sợ sẽ không xuất hiện nữa.
Cách thức tiêu diệt tất cả này quá đáng sợ, quá cực đoan.
Mảnh thiên địa này sẽ không bị đụng vào ngay từ đầu.
Nhưng kiếp này, sau khi thiên địa chi phách Xích Viêm bị tế luyện thì đã dẫn đến thiên địa phản ứng kịch liệt.
Ngay sau đó Mặc Sát hạ xuống thế gian.
Tồn tại này hủy diệt tất cả, thể hiện rõ ý chí vô cùng kiên quyết của thiên địa.
Chính là biển Tùng Vân phải chết!
Nhưng thấy các tu sĩ không hề phản kháng gì mà đã chết thì trong lòng Lý Phàm thực sự rất khó chịu.
Sau đó hắn dựng một ngón giữa lên trời.
Ngoại trừ phân thân của Lý Phàm ra thì còn một người nữa dưới cảnh tượng diệt thế này không hề sợ hãi.
Người này chính là Tiêu Tu Viễn của Thiên Lý Đường.
Hắn không chỉ không hề sợ hãi, sắc mặt hốt hoảng mà ngược lại rất hưng phấn.
Hắn cầm trong tay một Lưu Ảnh Thạch bảy màu, bay là tà trên đảo Vạn Tiên.
Hắn ghi chép lại cảnh tượng tận thế này.
Từng dây nhỏ màu đen sượt qua, lúc nào cũng có thể mất mạng nhưng Tiêu Tu Viễn lại không hề quan tâm.
Trong miệng không ngừng hưng phấn nói gì đó.
"Kiếm lợi lớn rồi, lần này đúng là lời to rồi."
"Cường giả Hợp Đạo Kim Nhật tiên tôn và Hồng Hi tiên quân với năm vị tiên quân, lại cộng thêm mười vạn trận miện của Trương Chí Lương bày ra Vô Hạn Pháp."
"Bố trí thiên la địa võng, săn giết thiên địa chi phách Xích Viêm."