Không ngờ, Trương Hạo Ba lại đột nhiên không hề do dự phát huy ra.
Hắn muốn làm gì?
Tu sĩ trên đảo Vạn Tiên đều tập trung vào khuôn mặt Kim Đan pháp thân này.
Trong đầu cùng hiện lên một suy nghĩ.
Nhưng ngay sau đó lại lập tức dẹp bỏ suy nghĩ không thiết thực đó đi.
Hắn muốn lấy Kim Đan trảm Hợp Đạo?
Nằm mơ cũng không ai dám làm như thế.
Nhưng Trương Hạo Ba dám!
Thân thể hắn cao lớn cực hạn như núi.
Nhìn lên bầu trời cách đó không xa, cuộc ác chiến của Xích Viêm và năm vị Háo Thần tiên quân vẫn còn tiếp tục.
Trên mặt lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
Tay trái vươn ra, một giọt nước xanh thẳm hiện ra trong lòng bàn tay.
Trong ánh mắt mang mấy phần cảm kích, mấy phần hoài niệm, trong mắt Trương Hạo ba lóe lên sự kiên quyết.
Bỗng nhiên hắn bóp tay lại, giọt nước màu xanh lam nổ ầm.
Ánh sáng màu lam vô tận hiện ra, được Trương Hạo Ba hấp thu lại.
Bên dưới biển Tùng Vân cũng sôi trào lên, khơi dậy sóng gió.
Sóng lớn cuồn cuộn, vô số tia sáng xanh lam bay cực nhanh về phía Trương Hạo Ba.
Giống như người khổng lồ khai thiên, bầu trời tối tăm, chân đạp mặt biển.
Đôi mắt hắn nhìn Xích Viêm.
Trương Hạo Ba nhìn bóng người quen thuộc trước mặt, cao giọng nói.
"Ngươi đã hủy quê hương của ta! Thiêu người thân của ta!"
Ngừng lại, khóe miệng hắn cong lên nở nụ cười.
"Nay... nhận một kiếm của ta!"
Một luồng sáng màu lam chói mắt đột nhiên sáng rực lên giữa biển.
Chói lọi hơn cả mặt trời.
Khiến tất cả tu sĩ nhìn thấy đều nhắm mắt lại theo bản năng.