"Trương đại sư ở trong Sách Trận đường, được công nhận là đệ nhất trận pháp."
"Ta cũng muốn học trận pháp."
Mà Lý Phàm đi theo bên cạnh Trương Chí Lương, học trận pháp được mười mấy năm lại cảm thụ sâu sắc hơn.
Quả thật Trương Chí Lương có thể tham gia vào trận chiến Hóa Thần và Hợp Đạo, ở một mức độ rất lớn thì là công lao của mấy chục nghìn khối trận miện kia.
Nhưng Lý Phàm hiểu rõ, có thể đồng thời thao túng số lượng trận miện lớn như vậy là khó khăn nhường nào.
Cần tâm thần cực kỳ cường đại chống đỡ, cùng sự hiểu biết đối với trận pháp.
"Vô Hạn Pháp..." Lý Phàm nhớ đến chiếc hộp nhỏ màu đen mà Trương Chí Lương giao cho mình, trong lòng hơi động.
Trên bầu trời, trận chiến ngày càng kịch liệt.
Tử mang trong tinh hà không ngừng rơi xuống, rơi vào trong Xích Viêm.
Không biết từ đâu mà tần suất ngân mang phát ra càng nhanh hơn, đâm ra mấy lỗ thủng trên cơ thể Xích Viêm.
Ngọn núi đổ ngược, nước sông Lan Thương, xiềng xích Thiên Dương.
Mỗi thứ đều liên tục, tranh đấu không ngừng với Xích Viêm.
Nhưng thế công kích hung mãnh lạ thường, mỗi lần tấn công đều chấn động tạo ra từng tia lửa.
Thiên địa chi phách, sức mạnh của nó đến từ chính thiên địa.
Giống như vô cùng tận, vĩnh viễn không bao giờ suy kiệt.
Tuy năm tiên quân hợp lực nhưng cũng khó tạo thành tổn thương thật sự với hắn.
Chỉ có thể chậm rãi làm hao mòn thực lực của hắn.
Tuy Xích Viêm tương đương với tu sĩ Hợp Đạo kỳ nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một pháp mà thôi.