Lập tức lần nữa hội hợp với đám người Tô tiểu muội, lái thuyền Thái Diễn đi tới hồ Minh Nguyệt.
Lúc nhóm người Lý Phàm tìm kiếm điểm dừng chân sau này.
Trên biển Tùng Vân, một vở kịch lớn đã lặng lẽ mở màn.
Lúc này đã là đêm khuya.
Trăng sao không hiện, tối mịt không ánh sáng.
Trên đảo Vạn Tiên một mảnh yên tĩnh.
Đột nhiên, không hề có dấu hiệu, một vầng thái dương lớn xuất hiện trên trời cao.
Ánh mặt trời mãnh liệt, vạn vật hiện hình.
Chiếu rọi biển Tùng Vân dưới màn đêm hệt như ban ngày.
Mà ở dưới thái dương, phía trên trời cao.
Một bóng dáng trong suốt màu đỏ thẫm tức khắc hiện ra dấu vết.
Đêm tối ẩn hiện.
Cảnh tượng này hấp dẫn vô số sinh linh còn chưa nghỉ ngơi vào giờ phút này trong biển Tùng Vân, ngước mắt lên nhìn.
Một giọng nói già nua truyền đến từ trên bầu trời.
Giống như lôi đình mà vang khắp biển Tùng Vân.
"Nếu các ngươi đã cầu lão phu trợ giúp vậy thì ta sẽ giúp các ngươi. Còn chuyện có thành hay không thì phải xem tạo hóa của các ngươi!"
Đại nhật quang mang bao phủ, không có thường nhân nào có thể bắt được thiên địa chi phách: Giờ phút này, Xích Viêm lộ ra thân hình, xuất hiện.
"Cái đó là gì?"
So sánh với ánh mặt trời chiếu xuống biển Tùng Vân thì bóng người màu đỏ này cực kỳ nhỏ bé.
Nhưng ánh mắt của tất cả tu sĩ đều không kiềm chế được mà bị hắn thu hút.
Dục vọng tham lam dâng lên từ đáy lòng.
Lý trí biến mất, không ngừng có tu sĩ như thiêu thân lao vào lửa, bay về phía Xích Viêm trên bầu trời.