Tiêu Hằng và Tô tiểu muội trong mấy năm này mãi không liên lạc được với Lý Phàm, bèn dưới tiến cử của Triệu Nhị Bảo, gia nhập Vạn Tiên Minh.
Cùng nhau làm một vài nhiệm vụ, tích góp độ cống hiến.
Hiện giờ hai người đều đã là Luyện Khí hậu kỳ viên mãn, đang chuẩn bị để trúc cơ.
Mà tỷ muội Ân Nguyệt Đình và Ân Vũ Trân cũng đều thành công loại bỏ chướng khí.
Chỉ là còn chưa dẫn khí nhập thể thành công.
Tuy đều là Luyện Khí viên mãn, nhưng Tàng Hình phù trên người Lý Phàm kích phát cũng không sợ bị đám người Tô tiểu muội nhìn ra tu vi chân thật.
Hắn hỏi Triệu Nhị Bảo: "Thu thập cổ vật đạo vận sao rồi?"
Mấy năm nay Triệu Nhị Bảo vẫn đều rất thành thật, vốn dĩ đã chịu nhiều đau khổ dưới tay Lý Phàm.
Sau lại thấy tu vi của mấy tiểu oa nhi Lý Phàm mang đến tăng lên vùn vụt, chỉ mấy năm đã vượt qua chính mình.
Cùng lúc trong lòng hoảng sợ cũng càng thêm không dám lỗ mãng.
Lập tức thành thật khai báo: "Còn thiếu một ít là có thể đủ phục hiện đạo vận rồi. Hẳn lại tốn một hai năm nữa là đủ thôi."
Lý Phàm lắc đầu: "Không còn kịp nữa. Chuẩn bị đi thôi."
"Đi? Đi đâu?" Triệu Nhị Bảo có phần mờ mịt.
"Châu Nguyên Đạo." Lý Phàm trả lời, lại không giải thích vì sao.
Lý Phàm tiếp tục nhìn về phía mấy người Tô tiểu muội.
"Các ngươi có nguyện đi cùng ta?"
"Sư phụ ngươi đi đâu thì ta đi đó." Tô tiểu muội cười hì hì nói, cũng không hỏi vì sao bỗng dưng phải đi.
Tuy đã qua lâu như vậy, nhưng không biết vì sao, nàng vẫn mang dáng vẻ tiểu hài tử bảy tám tuổi.