Vì nơi này có thể biến từ biển thành núi, như vậy có khả năng nào vùng biển này đã từng không phải là biển không?
Theo lý thuyết mà nói thì hắn rất dễ dàng có nghi vấn như vậy.
Nhưng mà trong suy nghĩ hỗn loạn của hắn, khiến hắn vô ý xem nhẹ chuyện này.
Thậm chí chủ động đi tìm nguyên nhân khác hình thành di tích dưới đáy biển, ví dụ như xem nó là do nạn bão hủy diệt hòn đảo tạo thành.
Bây giờ suy nghĩ lại thì đáy biển nhiều di tích như vậy, hoàn toàn không giống dáng vẻ hòn đảo sau khi bị đắm chìm.
"Loại thủ đoạn nhiễu loạn lòng người này lại khá giống với tiên tôn Trường Sinh. Nhưng so sánh thì lại yếu hơn một chút. Một khi tỉnh ngộ lại thì sẽ không ảnh hưởng đến nhận thức."
"Phía trên hợp đạo, phía dưới trường sinh..."
Trong chốc lát, trong đầu Lý Phàm lóe ra mấy suy nghĩ.
Mà Triệu Nhị Bảo vẫn nhẹ nhàng nói.
"Những cổ vật ta sưu tầm này đều thuộc về một nền văn minh khác biệt khác."
"Giống như rơi từ trên trời xuống, đột nhiên xuất hiện vậy."
"Giống như..."
Lý Phàm đột nhiên lên tiếng: "Giống như biển Tùng Vân này?"
Triệu Nhị Bảo bỗng vỗ tay một cái, hưng phấn nói: "Không sai!"
"Lúc trước ta mang theo nghi ngờ đi khắp đáy biển Tùng Vân, khai quật khắp nơi. Sau khi hành trình nghiên cứu vùng biển đứt đoạn thì ta có phát hiện bất ngờ. Phải biết rằng núi sông dễ thay đổi là bình thường. Nói không chừng có ngày nào đó, biển Tùng Vân mênh mông này lại biến thành lục địa lần nữa."