Giống như những sự tồn tại đã phải chịu sự hành hạ mấy ngàn năm trong đó đều muốn trốn thoát ra ngoài.
Trong không trung trên Vân Thủy Thiên Cung, trước thân thể khổng lồ của phu tử.
Một pho tượng bạch ngọc nho nhỏ bỗng dưng hiện hình.
Vì sự hiện thân của hắn mà tất cả đám quỷ dị bên trong Vân Thủy Thiên Cung đều trở nên náo loạn.
Những tiếng la hét giận dữ và tuyệt vọng như tiếng nước sông cuồn cuộn, không ngừng không nghỉ.
Trên mặt đất xuất hiện hàng loạt vết nứt, cả bầu trời tòa Vân Thủy như muốn chia năm xẻ bảy bởi chuyển động dị thường này.
Pho tượng bạch ngọc hiển hiện trong ánh sáng nhạt lập tức biến thành kích thước của một thường nhân.
Hắn có khuôn mặt hiền lành và mái tóc hoa râm.
Đó chính là vị lão giả thần bí đã từng một lần chạm trán với phân thân của Lý Phàm.
Hắn bỏ qua những tiếng rống liên tiếp như sóng dữ ở phía dưới.
Thiên Y mỉm cười: "Mọi người."
"Đã lâu không gặp."
Thân thể cao lớn của phu tử run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ căm hận, hắn nghiến chặt răng như muốn nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng hắn chỉ thốt ra được một chữ.
"Chết!"
Bầu trời phảng phất u ám, hình như có một sát cơ vô tận đang ngưng tụ.
Trên thân thể Thiên Y lập tức xuất hiện từng đường nho nhỏ.
Mà hắn vỗ nhẹ lên thân thể mình, những tế văn đó lập tức biến mất như thể chưa từng xuất hiện vậy.
Thiên Y mỉm cười nhìn phu tử: "Đánh nhau thôi mà, không cần phải tức giận như vậy đâu."
Nụ cười trên mặt Thiên Y đột nhiên biến mất thay vào đó là một vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.